Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 257: Giao Dịch (2)

Đăng: 09/08/2026 08:38 1,514 từ 7 lượt đọc

Vi Hoàng đi bộ ba dãy phố, vòng qua những camera giám sát bằng sự tính toán góc độ hoàn hảo, rồi chui vào một chiếc xe hơi bay chạy bằng động cơ từ trường đang đỗ trong một con hẻm tối.

Ngồi vào ghế lái, Vi Hoàng bấm một nút trên bảng điều khiển. Kính xe lập tức chuyển sang chế độ đen đặc, cách ly hoàn toàn với bên ngoài. Hắn cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô sẫm màu, thay vào đó là một bộ vest công sở cắt may thủ công tỉ mỉ, thắt cà vạt lụa chỉnh tề, vuốt lại mái tóc bằng một loại gel đắt tiền.

Chỉ trong ba phút, từ một võ giả thế giới ngầm mang trên mình hơi thở sát phạt, Vi Hoàng đã lột xác hoàn toàn thành một "Yuppie" – một gã chuyên gia tài chính tinh anh, lạnh lùng và bóng bẩy.

"Đích đến: Phố Wall Tân Sinh, Khu Tài chính Trung Tâm," Vi Hoàng ra lệnh cho trí tuệ nhân tạo của xe.

Chiếc xe nâng mình lên khỏi mặt đất, lướt đi êm ái giữa bầu trời đêm chi chít những luồng giao thông trên không, hướng về phía trái tim tư bản của thế giới.

Ba mươi phút sau, Vi Hoàng bước vào sảnh lớn của một trong những trung tâm giao dịch chứng khoán tư nhân sầm uất nhất Phố Wall. Khác với sự ồn ào của thế kỷ hai mươi, sàn giao dịch năm 2099 tĩnh lặng đến đáng sợ. Hàng ngàn nhà môi giới, chuyên gia tài chính ngồi trong những kén cá nhân, đầu đội thiết bị kết nối thần kinh, điên cuồng giao dịch hàng tỷ đô la chỉ bằng những xung não.

Vi Hoàng thuê một kén giao dịch VIP bằng một ID ẩn danh. Cửa kén đóng lại, cách âm tuyệt đối.

Hắn không dùng thiết bị kết nối thần kinh – thứ đó quá dễ bị hack và để lại dấu vết. Hắn dùng bàn phím phỏng sinh học và mười màn hình ba chiều bao quanh mình. Đôi mắt hắn phản chiếu những biểu đồ xanh đỏ đang nhảy múa điên cuồng, những con số đại diện cho mồ hôi, nước mắt và cả máu của hàng triệu phàm nhân trên toàn cầu.

'Mười triệu đô la trả cho Victor đã vét cạn ngân quỹ bí mật của thân phận Vi Hoàng kiếp này. Dù có là giáo sư thiên tài, lương thưởng và bản quyền sáng chế cũng không thể bù đắp được tốc độ tiêu tiền của một tu sĩ đang tìm đường quay lại đỉnh cao,' Vi Hoàng thầm nghĩ. 'Cần phải bổ sung đạn dược. Một cuộc chiến không có tài nguyên, là một cuộc chiến tự sát.'

Bàn tay Vi Hoàng lướt trên bàn phím nhanh như một cơn gió ảo ảnh.

Hắn không phải là một chuyên gia tài chính xuất chúng, nhưng hắn sở hữu thứ mà không một siêu máy tính lượng tử nào ở thời đại này có được: Ký ức về tương lai. Ở kiếp sống đầu tiên, trước khi bước lên con đường hắc ám vấy máu tại Bách Linh Đại Lục, Vi Hoàng đã từng trải qua giai đoạn lịch sử này. Hắn nhớ rõ những biến cố mang tính bước ngoặt, những vụ bê bối chấn động, và những đợt sụp đổ của thị trường.

"Tập đoàn Dược phẩm sinh học Bio-Nova..." Vi Hoàng lẩm bẩm, khóa mục tiêu vào một mã cổ phiếu đang tăng trưởng nóng rực. Công ty này vừa công bố một loại thuốc ức chế lão hóa tế bào mới, khiến cổ phiếu tăng phi mã ba trăm phần trăm trong một tuần.

Nhưng Vi Hoàng biết, chỉ ba ngày nữa, một báo cáo rò rỉ sẽ phanh phui việc Bio-Nova đã sử dụng mẫu thử nghiệm trên con người trái phép ở thế giới thứ ba, gây ra những đột biến gen kinh hoàng. Cổ phiếu của chúng sẽ chia năm xẻ bảy, rơi thẳng xuống vực thẳm.

Không chút do dự, Vi Hoàng sử dụng đòn bẩy tài chính cực đại – một tỷ lệ rủi ro có thể khiến bất kỳ nhà cái nào cũng phải tái mặt – và thực hiện hàng loạt lệnh "Bán Khống" với khối lượng khổng lồ, chia nhỏ ra hàng trăm tài khoản ma để tránh sự chú ý của hệ thống giám sát thanh khoản AI.

Tiếp đó, hắn chuyển mục tiêu sang thị trường tài nguyên.

"Mỏ đất hiếm Neo-Lithium tại khu vực Nam Mỹ..."

Vi Hoàng biết rằng, tuần sau, một cuộc đình công vũ trang sẽ nổ ra tại mỏ này, làm gián đoạn nguồn cung cấp toàn cầu cho lõi năng lượng của xe bay. Giá Neo-Lithium sẽ tăng gấp bốn lần chỉ sau một đêm.

Hắn lập tức vung số vốn còn lại, gom sạch các hợp đồng tương lai mua Neo-Lithium với giá hiện tại, tạo ra các bẫy thanh khoản hoàn hảo.

Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, Vi Hoàng đã bố trí xong một mạng lưới lưới bắt cá khổng lồ trên dòng sông tiền tệ của thế giới. Hắn giống như một con nhện độc kiên nhẫn giăng tơ trong góc khuất, chỉ chờ đợi con mồi sa lưới là sẽ hút cạn sinh lực của chúng.

'Tham lam là cội nguồn của diệt vong,' Vi Hoàng buông tay khỏi bàn phím, tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi dài. 'Ta có thể dùng ký ức này để thâu tóm toàn bộ Phố Wall, trở thành kẻ giàu nhất thế giới trong một tháng. Nhưng làm vậy quá ngu ngốc. Dòng chảy tư bản có quy luật tự bảo vệ của nó. Nếu ta rút quá nhiều máu, những con quái vật siêu tài phiệt thực sự – những kẻ giật dây sau màn – sẽ nhận ra sự bất thường. Chúng sẽ dùng mọi nguồn lực hắc ám nhất để nghiền nát biến số là ta.'

Biết dừng đúng lúc, đó mới là trí tuệ của kẻ sinh tồn vĩnh cửu. Vi Hoàng chỉ lấy đủ số vốn cần thiết để thiết lập phòng thí nghiệm, mua sắm trang thiết bị và chiêu mộ nhân tài cho kế hoạch nghiên cứu vật chất linh khí nhợt nhạt ở thế giới này.

"Xác nhận toàn bộ giao dịch. Hẹn giờ đóng lệnh ẩn danh," Vi Hoàng ra lệnh cho hệ thống.

Xong việc, hắn rời khỏi kén giao dịch, gỡ bỏ lớp ngụy trang kỹ thuật số và bước ra khỏi tòa nhà. Gió đêm Phố Wall thổi qua, mang theo mùi của kim loại và sự thịnh vượng giả tạo.

Vi Hoàng lái xe trở về khu chung cư cao cấp của mình.

Vừa bước qua cửa, âm thanh cơ khí quen thuộc đã vang lên.

"Chào mừng ngài trở về, chủ nhân" Lisa, con nhện máy tích hợp AI quản gia, bò nhanh nhảu trên tường, hai mắt camera nhấp nháy ánh sáng xanh dịu nhẹ. Khớp nối hợp kim của nó linh hoạt đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ nào. "Nhiệt độ phòng đã được điều chỉnh ở mức 22 độ C. Nước tắm đã chuẩn bị xong. Ngài có tin nhắn chưa đọc từ Giáo sư Trưởng khoa, và ba cuộc gọi nhỡ từ cô Vũ Ngọc Mai."

Vi Hoàng cởi áo vest ném lên sô-pha, nới lỏng cà vạt, ánh mắt tĩnh lặng lướt qua con robo do chính tay hắn tạo ra từ những ngày đầu khởi nghiệp.

"Xóa hết tin nhắn của trường học. Hủy mọi lịch trình công khai trong tuần này," Vi Hoàng ra lệnh, giọng điệu băng lãnh.

"Đã rõ, thưa ngài."

Hắn bước qua phòng khách, liếc nhìn bức di ảnh gia đình ba người đang nằm úp trên bàn. Bức ảnh đó, như một dấu gạch nối cuối cùng với sự yếu đuối của tình thân kiếp trước, giờ đây chỉ còn là một mẩu giấy vụn trong tâm trí kẻ đã từng đạp trên xác ngàn vạn tu sĩ.

Vi Hoàng đi ra ban công. Làn gió đêm lùa vào, thổi tung mái tóc ngắn của thiếu niên. Hắn nhìn xuống dòng xe cộ đan xen như những vệt sáng laser dưới lòng phố, rồi ngước nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao của đô thị.

Hai tay hắn đặt lên lan can, khẽ vận chuyển Vô Ảnh Kiếm Công. Mặc dù không có linh khí thiên địa, nhưng luồng năng lượng nhợt nhạt, dị biệt mà Hạch tâm Hắc Ngọc cắn nuốt được trong không khí phàm tục này, vẫn đang chậm rãi, vô cùng chậm chạp, tẩm bổ cho kinh mạch của hắn.

"Ba ngày nữa, Ronal," Vi Hoàng lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười đẫm máu. "Hãy để ta xem, thứ đồ chơi cơ bắp của giới tài phiệt các người, có thể chịu được mấy phần lực lượng của một tu sĩ trọng sinh."

0