Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 230: Luyện Hoá (2)

Đăng: 20/07/2026 09:23 2,254 từ 28 lượt đọc

Hàng vạn sợi chỉ đỏ lơ lửng trên không trung bắt đầu rung lên, sau đó từ từ mờ dần, hóa thành những điểm sáng li ti rồi tan biến vào hư vô.

Nữ nhân dệt vải từ từ rụt tay lại. Bờ vai mỏng manh hơi chùng xuống. Một tiếng thở dài thăm thẳm vang lên, mang theo sự bi ai, oán hận và cả sự bất lực của một số phận đã bị định đoạt từ hàng ngàn năm trước.

"Hạo Quốc... Hoàng Huyết Khế Ước..."

Thanh âm của nàng ta không còn là sự uy nghiêm vang vọng đất trời nữa, mà trở nên mờ mịt, nhỏ bé, tựa như tiếng nỉ non của một thiếu nữ bị giam cầm trong khuê phòng. Nàng ta lẩm bẩm, như đang nói với chính mình:

"Người... từng cưu mang ta năm xưa... cho ta linh trí, cho ta sinh mệnh... Nay, hậu nhân của người lại cầm khế ước tới, muốn đoạt đi sinh mệnh của ta..."

Yên Thanh thu lại tờ giấy, sắc mặt dần khôi phục huyết sắc. Nàng hơi cúi đầu, chắp tay, ngữ khí mang theo vài phần kính trọng nhưng lập trường vẫn không hề lay chuyển:

"Vãn bối bất đắc dĩ mới phải dùng tới tín vật này. Vận nước Hạo Quốc đang lâm nguy, vạn dân lầm than. Hậu bối chỉ xin mượn đôi mắt của tiền bối để mở ra sinh lộ cho hoàng gia, tuyệt không có ý mạo phạm."

Nữ nhân nở một nụ cười chua chát. Nụ cười tuyệt mĩ nhưng lại khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

"Mạo phạm? Kẻ nắm trong tay Khế Ước Bản Nguyên, chính là chủ nhân của cái lồng giam này. Mắt của ta, ngươi đương nhiên có thể lấy." Nữ nhân nghiêng đầu, tuy vẫn nhắm mắt nhưng Vi Hoàng có cảm giác nàng ta đang nhìn xuyên thấu qua cả nhóm. "Nhưng... Thiên Đạo công bằng, vạn vật có quy luật của nó. Khế ước bảo vệ các ngươi khỏi sát ý của ta, nhưng không có nghĩa là nó cho phép các ngươi tước đoạt sinh mạng của ta một cách trực tiếp."

"Ta không thể tự sát. Các ngươi cũng không thể dùng vũ lực giết ta." Nàng ta từ từ xoay người, ngồi lại vào khung cửi. "Muốn lấy đôi mắt này, chỉ có một cách... Luyện hóa nó. Ngay tại đây, khi nó vẫn còn nằm trên khuôn mặt ta. Các ngươi... có bản lĩnh đó thì cứ tới lấy."

Nói xong, nàng ta lại đưa tay lên thoi dệt.

"Lách cách... Lách cách..."

Tiếng dệt vải êm tai lại vang lên.

Cùng lúc đó, bầu trời đen kịt biến mất, ánh nắng mặt trời vàng nhạt lại rót xuống. Khóm trúc xanh tươi trở lại, dòng suối lại trong vắt róc rách chảy. Toàn bộ tiểu thế giới khôi phục lại dáng vẻ thần tiên chi địa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng khí tức tàn bạo, bức bối vừa nãy vẫn còn in hằn trong tâm trí mỗi người, nhắc nhở họ rằng: Sự yên bình này chỉ là một ảo ảnh chết chóc.

Vi Hoàng chậm rãi buông Liễu Như Yên và Hùng Sơn ra, để mặc hai kẻ này bủn rủn ngã phịch xuống đất. Hắn vỗ nhẹ lại nếp áo cho phẳng phiu, cất thanh kiếm vào nhẫn trữ vật, rồi thong thả bước lại gần Yên Thanh.

"Cô nương diễn một vở kịch thật đặc sắc," Vi Hoàng cất giọng trào phúng, đôi mắt sâu thẳm híp lại đánh giá nữ nhân đang dệt vải. "Bây giờ, có thể giải thích cho một kẻ thô lậu như ta biết, cái thứ trước mặt chúng ta rốt cục là thứ gì không?"

Yên Thanh liếc nhìn Vi Hoàng, hiểu rằng nếu không nói rõ, tên này tuyệt đối sẽ không hợp tác.

Nàng hít một hơi sâu, thấp giọng giải thích: "Ngươi hẳn biết quy luật của Bách Linh Đại Lục. Yêu linh thông thường, muốn mở ra linh trí và hóa hình người, bắt buộc phải đạt tới Bát chuyển. Còn Dị linh, sinh ra từ nguyên tố thiên địa, cũng phải cần tới Thất chuyển mới có thể miễn cưỡng ngưng tụ hình người."

Vi Hoàng gật đầu. Đây là kiến thức cơ bản.

"Nhưng thứ này..." Yên Thanh chỉ tay về phía trước. "...lại là một ngoại lệ. Nàng ta chỉ mới là Lục chuyển. Nàng ta là một Yêu linh cực kỳ hiếm thấy, tên gọi là 'Thiên Tàm Mộng Chức'. Một sinh vật sinh ra không phải từ linh khí tự nhiên, mà từ sự ngưng tụ oán khí, chấp niệm và tài năng dệt vải của hàng vạn nữ nhân phàm tục qua nhiều thế hệ."

"Ngày xưa, một vi tiền bối của ta tình cờ tìm thấy nó khi nó chỉ mới là một luồng sương mù cấp Tam chuyển. Người đã dùng bí pháp, trích xuất một phần thần hồn của một vị hồng nhan tri kỷ đã khuất, dung hợp vào nó. Nhờ vậy, nó mang dáng dấp con người, có một phần trí tuệ và cảm xúc của con người, vượt qua giới hạn của Đạo tắc mà hóa hình ngay ở Lục chuyển."

Ra là vậy, Vi Hoàng vuốt cằm, tư duy khoa học lại nhảy số. Một chương trình cấp thấp được cấy ghép một đoạn mã AI cao cấp từ bên ngoài. Sự dung hợp lỗi này tạo ra một con quái vật mang giao diện người dùng, nhưng bản chất vẫn kẹt ở Lục chuyển. Đôi mắt của nó... hẳn là bộ phận lưu trữ dữ liệu cốt lõi chứa đựng sức mạnh không gian và huyễn thuật.

"Và bây giờ, nó trở thành thứ cô cần. Rất logic." Vi Hoàng cười gằn. "Nhưng... cô vừa nghe nó nói rồi đấy. Luyện hóa? Một sinh vật Lục chuyển đang sống sờ sờ?"

Yên Thanh gật đầu ngưng trọng: "Đúng vậy. Do mang trong mình một phần thần hồn con người, nó không thể bị giết theo cách thông thường. Nếu ta dùng cường lực phá hủy nó, Đôi mắt Bản nguyên sẽ vỡ nát, toàn bộ tiểu thế giới này sẽ sụp đổ, chôn vùi tất cả chúng ta. Cách duy nhất là dùng thuật luyện đan và hợp linh để từ từ trích xuất đôi mắt đó ra khỏi cơ thể nàng ta, hệt như việc gỡ một viên ngọc khỏi một bức tượng đá mà không làm vỡ ngọc."

Nói đến đây, Yên Thanh quay sang nhìn thẳng vào Vi Hoàng, trong ánh mắt mang theo sự kỳ vọng không hề che giấu: "Và đó là lý do ta cần ngươi, Vi Hoàng."

"Ta?" Vi Hoàng nhướng mày.

"Phải. Để luyện hóa một Yêu linh Lục chuyển đang sống, cần phải có người sở hữu hỏa diễm cực kỳ bá đạo, đồng thời phải am hiểu sâu sắc về Đan Đạo để khống chế hỏa hầu. Và quan trọng nhất..."

Yên Thanh chỉ tay vào ngực Vi Hoàng, nơi đan điền đang ẩn chứa bí mật Hỗn huyết.

"...Kẻ đó phải có một cỗ linh lực mang tính 'Bao dung' tuyệt đối, để không bị Đạo tắc Lục chuyển của nàng ta bài xích trong quá trình luyện hóa. Ngươi, với ngọn Bích Linh Hoả, khả năng khống chế luyện Linh, và thứ linh lực biến dị xám tro kia... hoàn toàn đáp ứng mọi điều kiện khắt khe nhất."

Vi Hoàng nghe xong, không hề tỏ ra đắc ý, ngược lại, sắc mặt hắn lạnh xuống như băng ngàn năm. Hắn tiến sát lại gần Yên Thanh, áp sát mặt mình vào mặt nàng, khoảng cách gần tới mức có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của Yên Thanh.

Đôi mắt hắn sâu thẳm, đen kịt, tỏa ra sát khí thực dụng khiến Yên Thanh bất giác muốn lùi lại, nhưng nàng cố nén mà đứng yên.

"Yên Thanh cô nương, cô đang đánh giá ta quá cao, hay đang coi ta là một kẻ ngu ngốc?"

Thanh âm Vi Hoàng khàn khàn, trầm thấp, tựa như ma quỷ nỉ non bên tai. "Luyện hóa một Yêu linh Lục chuyển? Dù nó bị khế ước trói buộc không thể phản kháng, thì cấp bậc sức mạnh của nó vẫn nằm sờ sờ ở đó. Ta chỉ là một tu sĩ Tứ chuyển sơ giai!"

Vi Hoàng giơ một ngón tay lên, gõ nhẹ vào vai Yên Thanh, lực đạo tuy nhẹ nhưng mang tính uy hiếp cực lớn:

"Muốn dùng phần cứng của Tứ chuyển để xử lý dữ liệu của Lục chuyển? Quá tải là điều chắc chắn. Quá trình luyện hóa sẽ rút cạn linh lực của ta, thiêu đốt kinh mạch của ta. Cho dù thành công, ta cũng sẽ trở thành một tên phế nhân, hoặc chết khô vì cạn kiệt thọ nguyên. Cô muốn ta hy sinh bản thân để trải đường cho tiền đồ của cô sao?"

Hắn lùi lại nửa bước, Trảm Phong Kiếm rung lên bần bật, Hỗn linh lực xám tro lại bắt đầu ngưng tụ ở mũi kiếm.

"Mang bài tẩy thực sự của cô ra đây, Yên Thanh. Đừng úp úp mở mở với ta nữa!"

Áp lực từ tên ma đầu Tứ chuyển đang trong trạng thái bạo phát khiến bầu không khí lại trở nên căng thẳng tột độ. Hùng Sơn và Liễu Như Yên ở phía sau vừa mới hoàn hồn, thấy đội trưởng nhà mình sắp trở mặt sinh tử với nữ nhân mang trang phục hoàng gia, lại sợ hãi nín thở rụt cổ.

Yên Thanh nhìn sự điên cuồng và lý trí đan xen trong mắt Vi Hoàng. Nàng hiểu, với kẻ này, dùng đại nghĩa hay lời đường mật đều vô dụng. Chỉ có lợi ích thực tế và logic chặt chẽ mới thuyết phục được hắn.

Nàng thở dài một hơi, thu lại dáng vẻ phòng bị. Bàn tay ngọc ngà thò vào nhẫn trữ vật, lôi ra một chiếc đỉnh lô nhỏ bằng đồng thau, cao chừng nửa thước. Chiếc đỉnh lô chạm trổ hình chín con rồng đang vờn ngọc, tỏa ra một mùi dược hương ngào ngạt và một luồng khí tức tĩnh lặng đáng kinh ngạc.

"Đây là 'Cửu Long Tụ Khí Đỉnh' — Pháp bảo phụ trợ Ngũ phẩm đỉnh giai," Yên Thanh giới thiệu, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối khi phải phơi bày bảo vật. "Chỉ cần ngươi dùng hỏa diễm và linh lực của mình thông qua chiếc đỉnh này, nó sẽ đóng vai trò như một bộ lọc và khuếch đại. Nó có thể khuếch đại uy lực hỏa diễm của ngươi lên gấp ba lần, đồng thời hấp thụ 80% áp lực phản phệ từ Đạo tắc Lục chuyển. Ngươi sẽ không chết, cũng không phế. Quá trình này cùng lắm chỉ khiến ngươi suy nhược một chút."

Một bộ phận ngoại vi để giảm tải cho bộ vi xử lý chính. Hợp lý. Vi Hoàng thầm đánh giá trong đầu, sát khí trên người dần thu liễm.

"Vẫn chưa đủ," Vi Hoàng lạnh lùng nói, chìa tay ra. "Cái giá phải trả cho việc ta đánh cược mạng sống của mình. Tình báo Lục chuyển, đưa đây."

Yên Thanh cắn môi. Nàng biết mình đã rơi vào thế hạ phong trong cuộc đàm phán này. Không có Vi Hoàng, nàng không thể lấy được Đôi mắt Bản nguyên. Nàng không có tư cách cò kè bớt một thêm hai.

Nàng lật tay, một viên ngọc giản màu bạch ngọc xuất hiện, ném thẳng về phía Vi Hoàng.

"Đây là toàn bộ tâm đắc đột phá Lục chuyển của ba vị Bán Tiên Hoàng gia đời trước. Trong đó ghi chép cặn kẽ về quá trình 'Thoát thai hoán cốt', 'Ngưng tụ Pháp Tướng' và sự nguy hiểm của 'Tâm Ma Sàng Lọc'. Ta giao cho ngươi."

Vi Hoàng chộp lấy ngọc giản, lập tức dùng thần thức quét qua. Ánh mắt hắn sáng rực lên sự hưng phấn của một kẻ cuồng tín khoa học vừa tìm được mã nguồn của hệ điều hành tối thượng. Những ghi chép trong đó vô cùng thâm thúy, tuy không phải là công pháp cụ thể, nhưng lại là định hướng vĩ mô, là chiếc chìa khóa để phá vỡ gông cùm phàm nhân.

Tâm Ma Sàng Lọc... câu hỏi Ta là ai? Sức mạnh của Thiên Đạo để sàng lọc tu sĩ... Vi Hoàng ghi tạc từng chữ vào đầu.

Đối với những tu sĩ khác, Tâm Ma là thứ đáng sợ. Nhưng với một kẻ xuyên không, có tư duy duy vật và góc nhìn trào phúng như hắn, cái gọi là 'Tâm Ma' này, có khi lại là một bài test tâm lý đầy thú vị.

Vi Hoàng cất kỹ ngọc giản vào nhẫn trữ vật. Nụ cười tà dị lại xuất hiện trên môi hắn. Hắn vỗ vỗ lên chiếc Cửu Long Tụ Khí Đỉnh, gật đầu hài lòng.

"Rất tốt. Giao dịch thành lập. Cô nương, chuẩn bị hộ pháp cho ta."

Vi Hoàng hít một hơi sâu, đôi mắt nhắm lại, tinh thần lực tập trung cao độ.

Khi mở mắt ra, Hỗn linh lực xám tro và ngọn lửa màu xanh lục bùng lên từ lòng bàn tay hắn, bao trùm lấy Cửu Long Tụ Khí Đỉnh.

0