Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 207: Phản Kích (1)

Đăng: 23/06/2026 11:33 1,999 từ 3 lượt đọc

Chín vầng trăng máu một lần nữa treo lơ lửng trên đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch, ma quái chiếu rọi xuống quảng trường đá xám.

Vi Hoàng dẫn đầu, bước chân trầm ổn, không nhanh không chậm tiến vào cánh cửa hắc diệu thạch. Phía sau hắn, sáu bóng người của Thất Kiếm Môn lặng lẽ bám theo. Bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân xào xạc và tiếng y phục cọ xát vào nhau. Giữa bọn họ không có lấy một lời trao đổi, nhưng sát cơ ngấm ngầm cuộn trào trong từng ánh mắt.

Bởi vì đã trải qua một lần, cộng thêm việc các phương pháp phá giải đã được Vi Hoàng nắm rõ trong lòng bàn tay, ba cửa ải đầu tiên – Huyễn Tâm Kính Kiều, Huyết Ảnh Đấu Kỹ và Cửu Cung Huyết Đồ – đối với bọn họ lúc này dễ dàng như lấy đồ trong túi. Không đầy nửa canh giờ, cả nhóm đã bình an vô sự quay trở lại khoảng không gian đỏ rực, tanh tưởi của Tu La Huyết Ngục Trận ở tầng thứ tư.

Vừa bước qua ranh giới, không gian xung quanh lập tức vặn vẹo. Biển máu dưới chân bắt đầu sôi sục, ùng ục nổi lên những bọt khí khổng lồ.

"Kết trận."

Vi Hoàng nhả ra hai chữ lạnh lẽo, Trảm Phong Kiếm trong tay khẽ rung lên.

Từ trong thức hải của hắn, sóng tinh thần của "Huyễn Trí Huyết Phong" thô bạo bùng nổ, vươn ra những xúc tu vô hình cắm phập vào tâm trí của sáu người Thất Kiếm Môn.

Kiếm Nhất cắn chặt răng, nén lại sự bài xích từ sâu thẳm linh hồn, chủ động buông lỏng phòng ngự thức hải. Những người khác, dưới sự ra hiệu bằng ánh mắt của đại sư huynh, cũng chỉ đành nhẫn nhục làm theo. Bọn họ biết, nếu lúc này chống cự, trận pháp sẽ lập tức sụp đổ, và tất cả sẽ trở thành thức ăn cho bầy Huyết Thú đang rình rập dưới kia.

"Ong..."

Bảy thanh kiếm đồng loạt phát ra tiếng ngân vang. Bảy luồng linh lực Tam chuyển đan xen vào nhau, tạo thành một đồ án Bắc Đẩu Thất Tinh khổng lồ lơ lửng trên không trung.

Trái với sự phẫn nộ và không cam lòng của đám Thất Kiếm Môn, Vi Hoàng nhắm hờ hai mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ hưởng thụ. Cảm giác này thật kỳ diệu. Hắn đứng ở vị trí Thiên Quyền – mắt xích trung tâm của trận pháp. Thông qua mạng lưới ký sinh của Yêu linh, hắn không chỉ khống chế nhịp độ xuất kiếm của bọn chúng, mà còn điên cuồng rút lấy tinh hoa kiếm ý, cùng với linh lực thuần túy của sáu gã kiếm tu để bồi đắp cho chính mình.

"Lũ ngu xuẩn. Các ngươi nghĩ Thất Tinh Kiếm Trận chỉ là để mượn lực đánh người sao? Trận pháp lấy nhân làm bản, trận nhãn chính là cái dạ dày khổng lồ. Các ngươi càng vận sức, ta càng dễ dàng phân tích và tước đoạt căn cơ của các ngươi," Vi Hoàng âm thầm cười lạnh.

"Rào rào!"

Biển máu chẻ đôi, hàng ngàn con Huyết Thú từ tứ phương tám hướng gầm rống lao tới.

"Thiên Toàn, Khai Dương, gạt trái! Ngọc Hành, xuất thủ!" Vi Hoàng dùng ý niệm ra lệnh, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu đám Thất Kiếm Môn, lạnh lùng và chính xác như một cỗ máy lập trình.

Kiếm Nhị và Kiếm Bát không tự chủ được vung kiếm chém ra một đường bán nguyệt, kiếm khí của hai người được trận pháp khuếch đại, trực tiếp càn quét hàng chục con Huyết Sài Lang thành những vũng máu. Cùng lúc đó, Kiếm Tứ (Ngọc Hành) nương theo khe hở mà hai người kia tạo ra, đâm thẳng một kiếm. Nhưng uy lực của nhát đâm này lại mượn tới sáu phần lực lượng của Vi Hoàng, tạo thành một luồng tàn ảnh xám tro, nháy mắt xuyên thủng sọ của một con Huyết Khôi Lỗi vừa mới trồi lên.

Chiến đấu diễn ra cực kỳ trơn tru. Với sự điều tiết hoàn hảo của Vi Hoàng triệt tiêu mọi sai số cảm xúc, Lục Hợp Kiếm Trận tàn khuyết nay đã lột xác thành Thất Tinh Kiếm Trận bá đạo vô song. Bọn họ di chuyển trên không gian truyền thừa như một cỗ xe lu đẫm máu, nghiền nát mọi chướng ngại vật ngáng đường.

Thế nhưng, giữa lúc sát phạt điên cuồng, đôi mắt sắc bén của Vi Hoàng lại khẽ híp lại.

Một tên thợ săn lão luyện sẽ không bao giờ chỉ nhìn vào con mồi trước mắt, mà còn phải lắng nghe hơi thở của bầy chó săn bên cạnh. Vi Hoàng nhận ra, mặc dù linh lực của sáu người vẫn tuân theo sự phân phối của hắn, nhưng nhịp tim và tần số hô hấp của Kiếm Nhất và Kiếm Thất lại đang có một sự đồng điệu cực kỳ vi diệu... nằm ngoài mạng lưới của Huyễn Trí Huyết Phong!

"Ồ? Muốn chơi trò kim thiền thoát xác trong trận pháp sao?"

Tư duy của Vi Hoàng xoay chuyển cực nhanh. Hắn lập tức nhận ra âm mưu của Thất Kiếm Môn. Bọn chúng ngoài mặt phục tùng, để hắn làm lõi trận tiêu hao tâm trí điều tiết, nhưng âm thầm lại dùng một loại bí pháp tâm linh nào đó để tái thiết lập lại kết nối cốt lõi giữa hai người có tư chất Lục phẩm. Chỉ cần đợi lúc Vi Hoàng kiệt sức, hoặc khi đối mặt với nguy hiểm chí mạng, bọn chúng sẽ đột ngột rút củi đáy nồi, cắt đứt nguồn cung chân nguyên, để trận pháp phản phệ đè bẹp Vi Hoàng!

"Muốn úp sọt ta?"

Sát tâm trong lòng Vi Hoàng sôi sục, nhưng ngoài mặt không hề biến sắc. Hắn bắt đầu giở trò. Trong những pha phòng ngự, hắn cố tình điều chỉnh góc độ của lớp khiên "Ngự Tinh Tráo" chệch đi nửa tấc. Sự sai lệch nhỏ nhoi này không làm khiên vỡ, nhưng lại khiến lực phản chấn truyền thẳng vào kinh mạch của sáu người kia nhiều hơn một chút, trong khi vị trí Thiên Quyền của hắn lại được triệt tiêu hoàn toàn.

Đám Kiếm Nhất sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, linh lực hao tổn nhanh hơn dự kiến rất nhiều, nhưng bọn chúng chỉ nghĩ là do áp lực từ Tu La Huyết Ngục quá lớn, hoàn toàn không biết mình đang bị tên ma đầu đứng giữa bóc lột sức lao động một cách trắng trợn.

Thời gian trôi qua, bầy Huyết Thú và Huyết Khôi Lỗi dần bị dọn sạch. Ngay khi đám Thất Kiếm Môn tưởng chừng như sắp vượt ải, thì toàn bộ không gian Huyết Ngục đột ngột rung chuyển dữ dội.

"Ù... Ù... Ù..."

Âm thanh như tiếng kèn lệnh rền rĩ từ thời thái cổ vang lên từ tận đáy biển máu. Mặt biển bị hút tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ rộng hàng trăm trượng. Từ tâm vòng xoáy, một khí tức tà ác, man hoang và cường hãn đến mức khiến linh hồn người ta run rẩy ầm ầm bạo phát.

"Tứ chuyển... Đỉnh giai?!" Kiếm Nhất kinh ngạc kêu lên, đồng tử co rút lại bằng mũi kim.

Một con rắn khổng lồ, toàn thân cấu tạo từ những dòng máu đặc quánh nhưng lại ánh lên sắc vàng kim loại, từ từ trồi lên khỏi mặt biển. Nó không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng hoác đầy những hàng răng lởm chởm. Trên đỉnh đầu nó mọc ra một cái sừng giống hệt như một ngọn tháp nhọn.

"Thái Cổ Tế Huyết Xà!"

Vi Hoàng nhận ra lai lịch của con quái vật này từ những ghi chép trong bí tịch. Đây không phải là Yêu thú bình thường, mà là một giống loài mang huyết mạch man hoang, chuyên sống bằng cách nuốt chửng oán khí và máu tươi. Điểm kinh khủng nhất của nó không phải là sức mạnh thể chất, mà là thiên phú tà môn: "Huyết Kính Phản Thực" (Gương máu phản lại xói mòn).

"Cẩn thận! Không được dùng công kích linh lực diện rộng! Nó có thể phản xạ sát thương!" Vi Hoàng lập tức truyền âm cảnh báo.

Thế nhưng, con Tế Huyết Xà không cho bọn họ thời gian chuẩn bị. Nó vung cái đuôi khổng lồ, xé rách không khí, tạo ra một cơn sóng thần bằng máu ập thẳng vào Thất Tinh Kiếm Trận.

"Thất Tinh Tụ Hợp - Phá Lãng Kiếm!"

Kiếm Nhất gầm lên. Năm người đồng loạt truyền linh lực cho gã. Vi Hoàng cũng không keo kiệt, rót thẳng hỗn linh lực Tam chuyển Tứ giai của mình vào. Một thanh cự kiếm bằng ánh sáng bạc chém đôi cơn sóng máu.

"Keng!"

Cự kiếm chém trúng lớp vảy máu của con rắn, phát ra tiếng kim loại va chạm đinh tai nhức óc. Lớp vảy bị rách một đường dài, máu đen tuôn ra.

Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, miệng vết thương của con rắn lóe lên một đạo hồng quang quỷ dị.

"Phụt!"

Vi Hoàng, Kiếm Nhất và năm người còn lại đồng loạt hộc máu. Một cỗ lực lượng vô hình, mang theo đặc tính ăn mòn huyết mạch từ hư không truyền thẳng vào cơ thể bọn họ, xuyên qua cả tầng phòng ngự của Ngự Tinh Tráo.

"Đúng là Huyết Kính Phản Thực! Chúng ta chém nó một đao, nó sẽ dùng pháp tắc huyết đạo trả lại chúng ta ba phần sát thương thẳng vào lục phủ ngũ tạng!" Sắc mặt Vi Hoàng cực kỳ khó coi. Mặc dù hắn đã là Hỗn huyết Ngũ phẩm, sức chịu đựng hơn người, nhưng cảm giác nội tạng bị thiêu đốt cũng vô cùng đau đớn. Đám Thất Kiếm Môn thì càng thê thảm hơn, khóe mắt Kiếm Lục đã rỉ máu tươi.

"Không thể kéo dài! Phải nhất kích tất sát!" Kiếm Thất vội vã truyền âm.

Tế Huyết Xà dường như bị chọc giận. Nó há cái miệng khổng lồ, một quả cầu năng lượng màu đỏ đen điên cuồng ngưng tụ, tỏa ra uy áp hủy diệt có thể san phẳng cả một ngọn núi.

"Nó sắp phun Tế Huyết Pháo! Trận pháp không đỡ nổi đâu, phải phân tán!" Kiếm Nhị hoảng hốt định rút kiếm lùi lại.

"Ngu xuẩn! Rời khỏi trận pháp lúc này là chết chắc! Tất cả dồn lực lượng phòng ngự vào điểm Ngọc Hành và Khai Dương!" Vi Hoàng quát lớn, mượn uy quyền của trận nhãn cưỡng ép khóa chặt hành động của Kiếm Nhị.

Thế nhưng, vào đúng khoảnh khắc sinh tử này, biến cố lại xảy ra!

Vi Hoàng cảm nhận được rõ ràng, liên kết linh lực giữa Kiếm Nhất và Kiếm Thất đột nhiên bạo phát một luồng sóng phản kháng cực mạnh. Bọn chúng đã chọn đúng lúc con quái vật tung sát chiêu mạnh nhất để phát động sự chống trả đã ấp ủ từ lâu. Linh Lực của bọn chúng không truyền về vị trí Thiên Quyền của Vi Hoàng nữa, mà luân chuyển cục bộ, tạo thành một lớp khiên ánh sáng nhỏ chỉ bao bọc lấy sáu người Thất Kiếm Môn, hoàn toàn cách ly Vi Hoàng ra bên ngoài!

"Tên ma đầu, đi chết đi!" Kiếm Bát gầm lên, ánh mắt đầy sự khoái trá báo thù.

Bọn chúng muốn dùng cỗ Tế Huyết Pháo của con rắn để nghiền nát Vi Hoàng!

"Ha... Ha ha ha! Các ngươi đúng là không làm ta thất vọng."

0