Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 255: Victor (2)

Đăng: 09/08/2026 08:38 1,259 từ 7 lượt đọc

Ngay khi cái tên "Ronal" vừa thốt ra khỏi miệng Vi Hoàng, bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi. Sát khí bùng nổ.

Victor không hề ra lệnh bằng lời. Nhưng thông qua sóng não liên kết vi mô, hai kẻ cải tạo hai bên đã nhận được chỉ thị.

"Vù! Vù!"

Không hề có sự chậm trễ của con người. Hai bóng đen lao vút về phía Vi Hoàng với tốc độ vượt qua giới hạn phản xạ của phàm nhân. Gã cải tạo nam lao đến từ bên trái, vung một cú đấm thủy lực mang theo sức mạnh có thể nghiền nát một tảng đá. Nữ cải tạo vọt lên từ bên phải, tung một cú đá cao với lưỡi dao nhiệt giấu trong gót giày chém thẳng vào yết hầu Vi Hoàng.

Góc độ hoàn hảo. Sức mạnh áp đảo. Sự phối hợp không kẽ hở.

'Tốc độ cơ bắp được khuếch đại bằng truyền động từ tính. Lực công kích tương đương với võ giả ở Bách Linh Đại Lục. Nhưng lại thiếu đi linh tính và Đạo ý,' Vi Hoàng thầm đánh giá trong một phần ngàn giây.

Vi Hoàng không lùi lại. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, một tia chân nguyên mỏng manh từ Hạch tâm Hắc Ngọc truyền vào hệ thống cơ bắp đang vặn xoắn.

Trong những ngày rảnh rỗi ở kiếp trước, khi còn là dược đồng, Vi Hoàng từng đọc lướt qua vô số tàng thư võ học của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp để tìm cảm hứng. Hôm nay, hắn chọn một bộ thân pháp và quyền cước phàm tục nhất để đùa giỡn với những cỗ máy này.

Lạc Hoa Lưu Thủy Bộ!

Ngay khoảnh khắc nắm đấm thủy lực của gã nam tử cách mặt Vi Hoàng chưa đầy ba tấc, thân hình Vi Hoàng đột nhiên trở nên mềm oặt, trôi tuột đi như một chiếc lá khô bị dòng nước cuốn. Hắn hơi nghiêng người, để cú đấm mang theo tiếng xé gió sượt qua vai áo.

Đồng thời, tay phải của Vi Hoàng hóa thành hình trảo.

Toái Cốt Cầm Nã Thủ!

Bàn tay trắng trẻo của thiếu niên vươn ra, không chọn đối đầu với cánh tay bọc thép, mà bắt chuẩn xác vào khớp khuỷu tay – nơi giao thoa giữa cơ thịt nhân tạo và các bó dây cáp nơ-ron truyền động. Ngón cái và ngón trỏ của hắn tìm đúng một điểm nối bản lề yếu nhất của hệ thống cơ khí, bấm mạnh một cái rồi mượn lực xoay người, kéo mạnh về phía trước.

"Rắc!"

Hệ thống thủy lực của gã nam tử bị mất cân bằng đột ngột, toàn bộ động năng khổng lồ của cú đấm bị Vi Hoàng mượn lực đẩy đi, khiến gã mất trọng tâm, lảo đảo lao thẳng về phía trước.

Cùng lúc đó, cú đá mang theo lưỡi dao nhiệt của ả nữ cải tạo đã tới ngang cổ.

Vi Hoàng không hoảng loạn. Hắn dùng chính bờ vai của gã nam tử đang lảo đảo làm điểm tựa, nhún chân bật nhẹ lên không trung. Cơ thể hắn lộn một vòng tuyệt đẹp, mỏng manh như một cánh bướm tránh thoát lưỡi dao chết chóc.

Khi đang lơ lửng trên không, mắt Vi Hoàng sáng lên. Hắn nhìn thấu kết cấu của ả nữ nhân.

Bàn chân phải của Vi Hoàng điểm nhẹ một cái. Không phải điểm vào ngực, mà điểm chuẩn xác vào gáy của ả, ngay vị trí dưới đốt sống cổ thứ nhất – nơi đặt con chip điều khiển trung tâm liên kết với não bộ.

Một lực chấn động ẩn chứa kỳ kình của võ thuật tu chân, dù không có linh lực gia trì, vẫn xuyên qua lớp biểu bì, đánh thẳng vào trung khu thần kinh.

"Xuy..."

Nữ cải tạo mở to con mắt đỏ lự, thân hình bỗng dưng cứng đờ, các khớp nối xẹt ra những tia lửa điện nhỏ bốc khói khét lẹt. Ả rơi ịch xuống thảm lông cừu, mất hoàn toàn khả năng vận động.

Chưa dừng lại ở đó. Khi chân Vi Hoàng vừa chạm đất, gã nam cải tạo đã gầm lên, xoay người tung một cú quét trụ.

Vi Hoàng cười nhạt. Hắn đạp mạnh mũi giày xuống thảm, thân hình thấp xuống, trườn qua cú quét trụ như một con rắn. Hai ngón tay của hắn chụm lại như mũi kiếm, đâm thẳng vào nách của gã nam tử – nơi hệ thống làm mát của động cơ vi mô đang lộ ra kẽ hở.

Phập!

Hai ngón tay chọc vỡ lớp nhựa tổng hợp, giật đứt một bó dây cáp màu xanh lam.

Động cơ vi mô của gã nam tử rú lên một tiếng thê thảm rồi tắt lịm. Cánh tay phải cơ khí hoàn toàn tê liệt, rủ xuống vô lực. Gã quỳ một chân xuống sàn, ánh mắt nhìn Vi Hoàng hiện lên sự kinh hãi tột độ.

Toàn bộ quá trình giao đấu chỉ diễn ra trong vòng chưa tới ba giây.

Vi Hoàng đứng thẳng người, vuốt lại những nếp nhăn trên ống tay áo sơ mi. Thở vẫn đều, mồ hôi không rơi một giọt. Vẻ nhàn nhã của hắn khiến người ta có cảm giác như hắn vừa đùa giỡn với hai con rối đứt dây, chứ không phải đang đối mặt với những cỗ máy giết người trị giá hàng triệu đô la.

"Sức mạnh không tồi, nhưng cách vận hành quá thô thiển. Quá phụ thuộc vào số liệu mà quên mất Đạo của võ thuật là sự mượn lực đả lực, âm dương giao hòa," Vi Hoàng nhàn nhạt đánh giá, ánh mắt mang theo sự thương hại của một bậc tông sư.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên.

Victor Vane đứng dậy từ sau bàn làm việc. Ánh mắt ông ta nhìn Vi Hoàng không còn sự khinh miệt ban đầu, mà thay vào đó là sự khiếp sợ xen lẫn cuồng nhiệt.

"Đủ rồi, lùi ra sau đi," Victor ra lệnh. Hai kẻ cải tạo lầm lũi ôm cánh tay hỏng hóc lùi vào góc tối.

Ông ta bước tới gần Vi Hoàng, quan sát thiếu niên từ đầu đến chân như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.

"Tuyệt diệu. Thực sự tuyệt diệu. Không hề có dấu hiệu cấy ghép cơ khí. Không có chất kích thích biến đổi gen. Chỉ dùng nhục thể thuần túy và kỹ xảo cận chiến mà có thể vô hiệu hóa hai chiến binh tinh nhuệ nhất của ta chỉ trong ba chiêu," Victor nuốt nước bọt. "Lực đạo, điểm mù, cấu trúc sinh cơ học... cậu nhắm vào những điểm yếu cốt lõi một cách chính xác đến đáng sợ. Thằng nhóc... cậu từ đâu chui ra vậy?"

Vi Hoàng khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn và ngạo nghễ. Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn ra khoảng không vô định, phảng phất khí chất của một lão quái vật ẩn dật màng danh lợi.

"Biển học vô bờ, thế gian rộng lớn. Ta chỉ là một hạt bụi trôi dạt từ một nơi mà khoa học của các người vĩnh viễn không thể chạm tới." Vi Hoàng thuận miệng bịa ra một cái tên, giọng nói vang vọng sự uy nghiêm không thể chối cãi: "Bọn ta gọi đó là... Ẩn Long Môn."

0