Chương 268: Xa Lạ (1)
Ánh sáng từ hàng ngàn ngọn đèn pha laser của Đấu Trường Sinh Đấu Toàn Cầu dường như vẫn còn chập chờn, cuồng loạn sau khoảnh khắc sinh tử chớp nhoáng vừa diễn ra. Bức tượng thịt khổng lồ mang tên Kẻ Hủy Diệt giờ đây chỉ còn là một đống phế liệu sinh học đang được bầy robot dọn dẹp khẩn cấp kéo ra khỏi lồng bát giác. Máu của gã hòa cùng thứ dung dịch bôi trơn máy móc, để lại một vệt dài đỏ thẫm trên sàn hợp kim titan.
Sự cuồng nhiệt trên khán đài đã vượt qua giới hạn của âm thanh. Hàng trăm ngàn người, từ những gã giang hồ bặm trợn cho đến những tay tư bản mặc vest sang trọng, đều đang đứng bật dậy, gầm rú tên của một người: "Vi Hoàng! Ẩn Long Môn!"
Chỉ một nhát kiếm! Một thiếu niên mười lăm tuổi gầy gò, dùng một nhát kiếm vô ảnh vô tung đã xuyên thủng hàng phòng ngự tưởng chừng bất hoại của đỉnh cao công nghệ sinh học. Khái niệm về giới hạn vật lý của phàm nhân vừa bị đập nát không thương tiếc.
Trên các màn hình Hologram khổng lồ lơ lửng, bảng tỷ lệ cá cược đang nhảy múa điên cuồng như một con mãnh thú bị kích động. Tỷ lệ cược vô địch của Vi Hoàng, từ con số 1 ăn 100 xa vời vợi lúc ban đầu, giờ đã sụt giảm thê thảm, lao dốc thẳng đứng xuống còn 1 ăn 5. Những kẻ đã vội vàng đặt cược vào Kẻ Hủy Diệt giờ đang gào khóc thảm thiết, trong khi những kẻ tình cờ hoặc mù quáng đặt vào Vi Hoàng thì đang nhảy múa ăn mừng như những kẻ điên.
Trên mạng lưới không gian ảo toàn cầu, một cơn địa chấn dữ liệu đang diễn ra. Từ khóa "Ẩn Long Môn" và "Vi Hoàng" lập tức chễm chệ trên bảng xếp hạng tìm kiếm của mọi nền tảng. Các chuyên gia phân tích dữ liệu, các học giả võ thuật, và cả những cơ quan tình báo của các quốc gia đều đang điên cuồng tra cứu, cố gắng lật tung từng trang lịch sử nhân loại để tìm kiếm gốc gác của cái môn phái bí ẩn này. Tất nhiên, bọn họ chỉ thu được một con số không tròn trĩnh. Sự vô danh tuyệt đối ấy càng khiến Ẩn Long Môn trở nên thần bí, vĩ đại và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Trong phòng VIP, Ronal nhấp một ngụm rượu vang, khóe môi lão cong lên một nụ cười ngạo nghễ, hưởng thụ ánh mắt kiêng dè và cả ghen tị của đám tài phiệt xung quanh. Lão không giải thích gì thêm, sự im lặng của lão lúc này chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho quyền uy của thế giới ngầm Tân Sinh.
Cùng lúc đó, tại một thế giới hoàn toàn đối lập với sự xa hoa đẫm máu này, những người quen biết Vi Hoàng đang rơi vào trạng thái chết lặng.
Tại giảng đường khu A, Giáo sư Trần gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm lấy mái tóc điểm bạc. Màn hình máy tính bảng trước mặt lão vẫn đang phát lại khoảnh khắc Vi Hoàng rút kiếm xuyên thấu sọ Kẻ Hủy Diệt. Một học giả thiên tài, một cậu bé luôn mỉm cười nhã nhặn, cắm cúi trong phòng thí nghiệm giải mã chuỗi ADN, lại là một cỗ máy giết người máu lạnh đến mức không hề chớp mắt.
"Quái vật... Rốt cuộc mấy năm nay, chúng ta đã chứa chấp một thứ quái vật gì trong trường vậy?" Vị giáo sư lẩm bẩm, giọng nói run rẩy hòa lẫn giữa sự nuối tiếc và nỗi sợ hãi tột cùng. Lão chợt nhận ra, việc Vi Hoàng nộp đơn xin thôi học có lẽ là một sự giải thoát cho chính cái ngôi trường đại học bé nhỏ này.
Tại khu ký túc xá sinh viên, không gian trong phòng của Vũ Tuyết Mai cô đọng lại, ngột ngạt đến khó thở.
Nàng đang quỳ gối trên sàn nhà, đôi mắt sưng húp trân trân nhìn vào chiếc tivi thực tế ảo do cô bạn cùng phòng vừa bật lên. Hình ảnh thiếu niên mặc chiến giáp nano đen nhám, quay lưng bước đi giữa sự cuồng loạn của đám đông, lạnh lùng cắm thanh kiếm vấy máu vào vỏ được phóng to, sắc nét đến từng chi tiết.
Trái tim Tuyết Mai như bị ai đó thò tay vào bóp chặt, cơn đau đớn càn quét qua từng nơ-ron thần kinh. Vài ngày trước, khi hắn nhẫn tâm buông lời nhục mạ và tát cạn tình nghĩa, nàng vẫn ngây thơ nghĩ rằng hắn chỉ đang trải qua cú sốc tâm lý, hoặc bị áp lực học hành đè nén. Nhưng giờ khắc này, nhìn cái cách hắn ra tay tước đoạt sinh mạng kẻ khác một cách gọn gàng, lạnh nhạt tựa như bóp chết một con bọ, nàng rốt cuộc cũng hiểu ra.
Hắn không thay đổi. Mà là nàng chưa từng thực sự biết hắn là ai.
Cái bóng lưng cô độc, tàn nhẫn và tràn ngập tử khí kia, quá đỗi xa lạ. Nó không thuộc về thế giới của ánh sáng, của những con người phàm tục ngày ngày lo toan cơm áo gạo tiền. Hắn là một kẻ độc hành bước ra từ vực thẳm. Khoảng cách giữa nàng và hắn lúc này không chỉ là vài tuổi tác hay địa vị, mà là cả một ranh giới sinh tử không thể vượt qua.
"Hoàng... Tại sao lại thành ra thế này?" Nàng thì thầm, một giọt nước mắt lạnh lẽo trượt xuống gò má. Lần đầu tiên, nàng cảm thấy sợ hãi người mà nàng đã từng coi là tất cả. Nàng sợ hãi sự tĩnh lặng tuyệt đối trong đôi mắt hắn trước cái chết.
Trở lại Đấu Trường Sinh Đấu Toàn Cầu, sự náo nhiệt không hề vì cái chết của đại diện nước Baque mà dừng lại. Ngược lại, mùi máu tanh dường như càng kích thích dã tính của nhân loại.
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu thứ hai vang lên đinh tai nhức óc.
Gã MC với bộ vest lấp lánh lại xuất hiện giữa lồng bát giác, giọng nói được khuếch đại bằng từ trường gầm rú: "Màn dạo đầu đã kết thúc! Chư vị, hãy chuẩn bị cho một cuộc đụng độ của hai trường phái đối lập nhất trong lịch sử nhân loại! Ở góc đỏ, đại diện cho tập đoàn công nghệ y sinh Euro-Corp, kẻ mang danh hiệu Tử Thần Song Đao - cỗ máy chém bọc da người: The Mantis!"
Từ cánh cổng số 4, một kẻ thân hình gầy nhom nhưng cao tới hai mét bước ra. Hai cánh tay của gã hoàn toàn là cơ khí, được thiết kế dưới dạng hai thanh đao bọ ngựa khổng lồ bằng hợp kim siêu phân tử. Những lưỡi đao rung lên với tần số siêu âm, phát ra những tiếng "vo vo" rợn người, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt. Đôi mắt gã được thay thế bằng hệ thống ngắm bắn quang học đa chiều, liên tục chớp tắt phân tích chiến trường.
"Và ở góc xanh! Một cái tên đại diện cho tinh hoa võ thuật cổ truyền phương Đông! Một truyền nhân của Thái Hư Môn, người thề dùng huyết nhục phàm thai để chứng minh sức mạnh của nội công: Lâm Phong!"
Cánh cổng số 7 mở ra. Một thanh niên chừng hăm hai tuổi, mặc võ phục màu xám tro giản dị, đầu quấn một mảnh vải trắng xước xát, bước ra với ánh mắt rực lửa. Lâm Phong không có cơ bắp cuồn cuộn, không có những mảng giáp kim loại bóng loáng cấy dưới da. Thứ duy nhất hắn mang theo là một thân hình săn chắc như báo gấm, và một luồng khí tức trầm ổn, nội liễm, phảng phất như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào.
'Thú vị. Nội công hóa kình. Ở thế giới không có linh khí này, phàm nhân lại có thể ép buộc đan điền sản sinh ra một loại nội lực thấp kém bằng cách cưỡng ép kinh mạch,' Vi Hoàng đứng trước tấm kính phòng chờ số 9, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu thẳm hờ hững đánh giá.
"Keng!"
Trận đấu vừa bắt đầu, The Mantis đã chứng minh vì sao công nghệ lại thống trị thế giới ngầm. Gã không di chuyển bằng cách chạy, mà cặp giò cơ khí được tích hợp lò xo phản lực dưới gót chân đẩy gã vọt tới như một viên đạn pháo.
"Xẹt!"
Song đao rung tần số cao chém vụt xuống, xé rách không khí tạo ra những dải sáng màu lam chói mắt. Tốc độ của gã quá nhanh, vượt qua giới hạn phản xạ của hệ thần kinh con người thông thường.
Nhưng Lâm Phong không phải người thường. Đôi mắt thanh niên híp lại, đôi chân trần đạp mạnh xuống sàn hợp kim. Hắn sử dụng một thân pháp kỳ lạ mang tên "Thái Hư Du Long Bộ". Cơ thể hắn trơn trượt như một con cá chạch, uốn éo ở một góc độ khó tin, lách mình qua giữa hai khe hở chết người của cặp đao bọ ngựa.
"Bành!"
Lâm Phong áp sát, một quyền mang theo sức mạnh của nội kình đập thẳng vào mạn sườn The Mantis. Âm thanh va chạm trầm đục vang lên. Cú đấm của Lâm Phong không chỉ dựa vào cơ bắp, mà là sự rung động của kình lực xuyên thấu qua lớp da nhân tạo, đánh thẳng vào các vi mạch bên trong.
The Mantis hơi lảo đảo, nhưng ngay lập tức hệ thống AI của gã tự động bù trừ trọng tâm. Lưỡi đao bên phải gã gập ngược lại một cách phi vật lý, chém thẳng vào lưng Lâm Phong.
Lâm Phong vội vã cúi gập người lăn vòng trên mặt đất, nhưng lưỡi đao vẫn sượt qua vai hắn. Một vòi máu tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ một mảng võ phục. Mặc dù đã dùng kình lực hộ thể, nhưng trước hợp kim siêu phân tử và tần số siêu âm, huyết nhục phàm thai vẫn quá mỏng manh.
Giao tranh tiếp tục diễn ra với nhịp độ nghẹt thở. Cả đấu trường như nín lặng trước sự khốc liệt.
The Mantis giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, song đao chém ra những đường quỹ đạo tính toán bằng siêu máy tính, không có lấy một góc chết. Lâm Phong hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Hắn liên tục thoái lui, chật vật né tránh. Trên người hắn bắt đầu xuất hiện những vết chém sâu hoắm, máu chảy ròng ròng xuống tận gót chân, nhuộm đỏ cả những bước đi của hắn.
Lâm Phong thở dốc, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì mất máu. Cơn đau xé rách dây thần kinh liên tục dội về đại não.
'Nhanh quá... Nó không có điểm mù... Hệ thống thủy lực của nó không hề hao hụt thể lực,' Lâm Phong cắn nát môi, để vị máu tanh mặn đánh thức sự tỉnh táo.
Ngay khoảnh khắc hiểm nguy này, trong tâm trí thanh niên 22 tuổi bỗng ùa về những ký ức của quá khứ.
Đó là một mùa đông khắc nghiệt trên đỉnh núi Thái Sơn mười năm trước. Hắn, một cậu bé mười hai tuổi mồ côi, trần truồng nửa người trên, đứng giữa cơn bão tuyết, điên cuồng vung nắm đấm vào cọc gỗ bọc sắt. Gió rét cắt da cắt thịt, da tay bị rách toạc, máu đông cứng lại trên khớp xương trắng hếu. Nhưng sư phụ hắn, một lão già gầy gò mù lòa, chỉ ngồi uống trà nóng hiên nhà, lạnh nhạt quát: "Đấm! Nếu nhục thể không nát, thì kình lực không sinh! Con người hơn máy móc ở chỗ, chúng ta có một thứ gọi là ý chí. Ý chí bất diệt, thì nhục thân bất tử! Võ đạo của Thái Hư Môn ta, chính là sự sinh tồn của loài gián giữa đống đổ nát!"
'Đúng vậy. Mình không thể thua. Mình phải vực dậy cái tên Thái Hư Môn. Mình không thể để đám phế liệu này chà đạp lên võ đạo phương Đông!'
Một ngọn lửa vô hình bùng cháy trong lồng ngực Lâm Phong. Ý chí chiến đấu của hắn, thứ tưởng chừng đã cạn kiệt, bỗng nhiên bùng nổ như một ngôi sao chổi sắp tàn lao vào bầu khí quyển.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.