Chương 231: Luyện Hoá (3)
Cửu Long Tụ Khí Đỉnh đã được Vi Hoàng đặt vững chãi trên nền cỏ khô héo. Chiếc đỉnh đồng thau chạm trổ chín con rồng vờn ngọc bắt đầu tỏa ra một tầng vầng sáng màu vàng sậm, cổ kính và thâm trầm.
Vi Hoàng đứng trước đỉnh lô, sắc mặt lạnh lẽo như băng ngàn năm. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết rơi thẳng vào nắp đỉnh, đồng thời hai tay liên tục kết ấn với tốc độ của thiểm điện.
"Phập! Phập! Phập!"
Từng đạo Hỗn linh lực xám tro từ đan điền tuôn ra, hóa thành những luồng sáng đánh thẳng vào chín miệng rồng trên thân đỉnh. Cùng lúc đó, ngọn lửa màu xanh lục bốc lên ngùn ngụt từ lòng bàn tay hắn - Bích Linh Hỏa. Ngọn lửa dị biệt mang theo khả năng cắn nuốt và tinh luyện năng lượng trườn dọc theo thân đỉnh, khiến chín con rồng đồng dường như sống lại, phát ra những tiếng long ngâm trầm thấp.
Hắn ngước mắt nhìn Yên Thanh, hất cằm: "Bắt đầu đi. Bắt nó mở cổng kết nối ra."
Yên Thanh không để ý đến thuật ngữ kỳ quái của Vi Hoàng. Nàng bước lên một bước, cầm tờ giấy da cũ kỹ mang hơi thở của Hoàng Huyết Khế Ước giơ lên cao. Ánh sáng vàng rực rỡ từ khế ước chiếu thẳng vào nữ nhân dệt củi.
Khuôn mặt Yên Thanh vô hỉ vô bi, thanh âm mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối của kẻ bề trên ra lệnh cho kẻ bề dưới, không thể kháng cự:
"Dưới sự chứng kiến của Thiên Đạo và Huyết mạch Thủy tổ Hạo Quốc, ta, Yên Thanh, lấy tư cách là người nắm giữ Khế Ước Bản Nguyên, ra lệnh cho Yêu linh Thiên Tàm Mộng Chức: Giao ra Đôi Mắt Bản Nguyên!"
Câu mệnh lệnh vừa thốt ra, toàn bộ tiểu thế giới rung lên bần bật.
Nữ nhân dệt củi khẽ run rẩy. Đôi bàn tay trắng nõn nà của nàng ta từ từ rời khỏi khung cửi, buông thõng xuống hai bên hông. Một giọt huyết lệ đỏ thẫm rỉ ra từ khóe mắt nhắm nghiền của nàng ta, lăn dài trên gò má tuyệt mĩ.
Theo quyền hạn tuyệt đối của khế ước, nàng ta không thể phản kháng. Sinh mệnh, linh trí, và cả hình hài này đều là do Thủy tổ Hạo Quốc ban cho, giờ đây, hậu nhân của người đó tới đòi nợ, Đạo tắc thiên địa ép buộc nàng ta phải quy phục.
Từ từ, hai hàng lông mi dài của nàng ta hé mở.
Bên trong hốc mắt nàng ta không có nhãn cầu, cũng không có con ngươi. Nơi đó chỉ có hai vòng xoáy chứa đựng năng lượng nguyên thủy nhất, hỗn loạn nhất và cũng thuần túy nhất của đẳng cấp Lục chuyển. Khoảnh khắc đôi mắt đó mở ra, không gian xung quanh nàng ta lập tức vỡ vụn thành từng mảng kính đen ngòm.
"Rút!" Yên Thanh khẽ quát.
Vi Hoàng lập tức hành động. Hắn dồn toàn bộ tinh thần lực, khống chế Cửu Long Tụ Khí Đỉnh sinh ra một lực hút khổng lồ. Lực hút này không thô bạo, mà tựa như hàng vạn sợi tơ vô hình, từ từ len lỏi vào bên trong hai vòng xoáy không gian nơi hốc mắt của nữ nhân dệt củi, cố gắng trói buộc và lôi kéo luồng bản nguyên Lục chuyển đó ra ngoài.
Nhưng, Lục chuyển chung quy vẫn là Lục chuyển. Bán Tiên chi uy, há để cho phàm nhân dễ dàng khinh nhờn?
"Rầm!"
Ngay khi lực hút của Cửu Long Đỉnh vừa chạm vào bản nguyên không gian, một cỗ lực lượng phản phệ kinh hoàng giội ngược trở lại. Dù đã có chiếc đỉnh Ngũ phẩm đỉnh giai hấp thụ đi tám thành áp lực, hai thành còn lại dội thẳng vào người Vi Hoàng vẫn khiến hắn như bị một ngọn núi sắt nện trúng ngực.
"Phốc!" Vi Hoàng phun ra một ngụm máu tươi lớn, sắc mặt nháy mắt xám ngoét.
Nhưng đôi mắt hắn không hề có lấy một tia hoảng loạn, ngược lại, nó rực sáng một cách điên cuồng, sâu thẳm và đầy tính toán.
'Lực cản quá lớn. Mã nguồn của Lục chuyển đang sinh ra tường lửa từ chối sự truy cập của linh lực Tứ chuyển. Muốn tải đoạn dữ liệu này về, bắt buộc phải dùng Hỗn huyết làm công cụ giả mạo IP, lừa gạt Đạo tắc của nó!'
"Một Người Kiếm Trận - Vạn Tinh Tụ Hợp!"
Vi Hoàng rống lớn, Hạch tâm Hắc Ngọc trong đan điền xoay tít tới mức bốc khói. Sáu đạo hư ảnh Yêu linh sau lưng hắn hiện ra, dồn toàn bộ sức mạnh vào cơ thể hắn. Nhờ đó, lượng Hỗn linh lực Tứ chuyển sơ giai bùng nổ, đặc quánh như thủy ngân, mang theo đặc tính "Bao dung vạn vật" truyền thẳng vào Cửu Long Đỉnh, hòa cùng Bích Linh Hỏa quấn lấy luồng bản nguyên không gian.
Quá trình luyện hóa diễn ra vô cùng thê thảm và khốc liệt đối với người thi triển.
Cơ bắp trên người Vi Hoàng co giật liên hồi, từng đường gân xanh nổi cộm lên như những con giun đất muốn xé rách da mà chui ra. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, trong khi bản nguyên không gian lại mang theo hàn khí cắt da cắt thịt. Nóng lạnh giao tranh ngay bên trong kinh mạch khiến hắn cảm nhận được nỗi đau ngàn vạn mũi kim đâm chọc cùng lúc.
"Liễu Như Yên!" Vi Hoàng gằn giọng, âm thanh khàn đặc như ma quỷ rít gào. "Cắt tay! Đổ máu vào đỉnh! Nhỏ từng giọt một, không được ngắt quãng!"
Liễu Như Yên đang thu mình ở một góc run rẩy, nghe tiếng gọi tên mình thì sợ đến mức hồn bay phách lạc. Nhưng ả biết, trái lệnh tên ma đầu này đồng nghĩa với cái chết thảm khốc nhất. Ả lết tới, dùng một thanh đoản đao rạch một đường dài trên cổ tay trái. Máu tươi mang theo thuộc tính Mộc ôn hòa của một luyện đan sư nhỏ giọt "tí tách" vào lỗ hổng trên nắp Cửu Long Đỉnh.
Máu của luyện đan sư mang tính dung hòa cực cao, đóng vai trò như một chất bôi trơn hoàn hảo, giúp Hỗn linh lực của Vi Hoàng len lỏi vào Đạo tắc Lục chuyển dễ dàng hơn một chút.
Dù vậy, linh lực của Vi Hoàng vẫn bị tiêu hao với tốc độ kinh hoàng.
Mới chưa đầy một phần tư canh giờ, đan điền của hắn đã cạn kiệt tới đáy. Vi Hoàng không chần chừ, tay trái với lấy một nắm đan dược Hồi Nguyên Đan Tứ phẩm nhét thẳng vào miệng, nhai rồm rộp như nhai kẹo, mặc kệ dược lực cuồng bạo tàn phá lục phủ ngũ tạng.
Quá trình luyện hóa cứ thế diễn ra trong sự giằng co căng thẳng. Vi Hoàng phải dừng lại nghỉ ngơi, mượn sức mạnh của Yêu linh Trị liệu để vá víu lại kinh mạch, sau đó lại cắn răng tiếp tục.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Một canh giờ... hai canh giờ...
Khoảng trời được tạo ra bằng huyễn cảnh trên đỉnh đầu bọn họ bắt đầu xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Từ những vết nứt đó, bầu trời đỏ ối quỷ dị của bí cảnh Huyết Uyên thực sự bắt đầu lộ diện. Gió tanh mưa máu bên ngoài rít gào luồn vào.
Ước chừng chỉ còn ba canh giờ nữa, bí cảnh Huyết Uyên sẽ chính thức đóng cửa.
Nếu tới lúc đó Vi Hoàng không luyện hóa xong Đôi Mắt Bản Nguyên, cánh cổng không gian của Tý Dực Bí Cảnh sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cả nhóm sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong khe hở không gian, hoặc bị đẩy thẳng ra ngoài không gian vô tận rồi bị bão táp hư không xé xác. Dã tràng xe cát biển Đông.
Thế nhưng, trái ngược với sự chật vật, điên cuồng gồng gánh của Vi Hoàng, Yên Thanh đứng chắp tay ở một bên lại tỏ ra vô cùng thong dong.
Đôi mắt phượng của nàng tĩnh lặng quan sát từng luồng hỏa hầu, từng sợi linh lực mà Vi Hoàng điều động. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười tán thưởng không hề che giấu.
'Quả nhiên là ta không nhìn lầm người. Kẻ này, từ lúc ở Đại hội Hợp Linh tại Vạn Linh Các, ta đã âm thầm quan sát. Khả năng tính toán chuẩn xác đến từng ly, sự điên cuồng nhưng lại cực kỳ lý trí trong việc khống chế năng lượng, cộng thêm hỗn linh lực có tính bao dung kia... Trong toàn bộ tu sĩ Tứ chuyển ở Bách Linh Đại Lục này, nếu có kẻ nào đủ khả năng dùng tu vi phàm nhân lay động Đạo tắc Lục chuyển, thì chỉ có hắn.'
"Vi Hoàng, đừng tiết kiệm sức lực," Yên Thanh thanh thúy cất lời, giọng nói nhàn nhạt vang lên giữa tiếng lửa cháy hừng hực. "Lực lượng bản nguyên sắp bị rút ra một nửa rồi. Bây giờ là giai đoạn Đạo tắc phản kích mạnh nhất. Chuẩn bị dung hợp vật liệu phụ trợ."
Vi Hoàng đang cắn răng chịu đựng, hai mắt đỏ sọng đầy tơ máu, nghe vậy liền gầm lên: "Nói nhảm gì đó! Đưa Thất Thái Lưu Ly Tủy ra đây! Ba giọt! Nhanh!"
Yên Thanh không hề chần chừ, tay ngọc vung lên. Một chiếc lọ ngọc nhỏ xíu bay ra, nắp lọ tự mở, chuẩn xác nhỏ ba giọt dung dịch lấp lánh bảy sắc cầu vồng vào Cửu Long Đỉnh.
Thất Thái Lưu Ly Tủy! Kỳ trân dị bảo cấp Ngũ phẩm! Một giọt đã đủ để các tu sĩ Ngũ chuyển chém giết lẫn nhau chảy thây thành sông, vậy mà Yên Thanh ném ra ba giọt không chớp mắt.
Dung dịch vừa vào đỉnh lô, một cỗ năng lượng tinh thuần, dịu mát lập tức bao bọc lấy bản nguyên không gian đang bạo động, giúp Vi Hoàng giảm bớt áp lực ngập đầu.
"Còn chưa đủ! Tốc độ truyền tải dữ liệu bị nghẽn rồi! Đưa Băng Thiềm Thùy Trấp ra đây! Nửa lạng!" Vi Hoàng lại gào lên, trên da thịt hắn đã rịn ra những giọt huyết hãn.
Vút. Một khối hàn băng chứa chất lỏng đặc sệt bên trong lại bay thẳng vào Cửu Long Đỉnh. Cũng là tài liệu Ngũ phẩm hiếm có!
Trong lúc ép bản thân tới giới hạn của sự sống chết, bộ não của Vi Hoàng vẫn không ngừng nhảy số. Tư duy đa nhiệm của kẻ từng là học giả Trái Đất vận hành với công suất 200%.
'Nàng ta không hề do dự. Nàng ta mang theo chính xác những loại tài liệu Ngũ phẩm có tính chất trung hòa, làm mát và kết nối không gian. Cửu Long Đỉnh cũng là thứ được thiết kế đặc biệt để giảm xóc lực lượng.'
Đôi mắt thâm thúy của Vi Hoàng hơi híp lại, liếc nhìn Yên Thanh qua ngọn lửa màu lục nhạt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì cái lạnh của bản nguyên Lục chuyển, mà vì sự đáng sợ của mưu toan.
'Tất cả những thứ này... nàng ta đã chuẩn bị từ rất lâu. Nàng ta biết chính xác quá trình trích xuất Đôi Mắt Bản Nguyên cần tài nguyên gì. Nàng ta cần một kẻ có linh lực bao dung vạn vật như hỗn huyết làm đầu nối. Nàng ta cần một kẻ có đủ tu vi để đủ công suất vận hành Cửu Long Đỉnh.'
'Tất cả đều quá khớp. Khớp đến mức hoàn hảo. Trùng hợp sao? Ta vừa mới đột phá Tứ chuyển, vừa mới củng cố được Một Người Kiếm Trận, nàng ta liền xuất hiện và đưa ra giao dịch. Trên đời này làm quái gì có sự trùng hợp!' Vi Hoàng thầm mắng, răng cắn chặt đến mức rỉ máu. 'Trong con mắt của những kẻ thuộc tầng lớp thống trị như hoàng gia Hạo Quốc, bọn chúng coi giang hồ như một bàn cờ. Bọn chúng không chờ đợi trùng hợp, mà bọn chúng "tạo ra" trùng hợp?'
'Nàng ta lấy đôi mắt Lục chuyển này để làm gì? Mở khóa Hoàng lăng? Nghe thì hợp lý, nhưng tuyệt đối không chỉ có thế!'
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.