Chương 195: Sơ Nhập
Gió tanh lướt qua gò má, mang theo cái lạnh thấu xương của chốn quỷ vực.
Trên hòn đảo bằng xương trắng hếu, hai thân ảnh một đỏ một lục đối diện nhau. Huyết đao dài ba trượng mang theo lệ khí ngút trời của Huyết Vô Nhai vắt vẻo trên đỉnh đầu Vi Hoàng. Còn Vi Hoàng, mượn nhờ Quy Bối Kim Giáp cùng Hỗn Linh Kiếm gia trì lên Trảm Phong Kiếm, ngạnh kháng lại một đòn kinh thiên động địa này. Cánh tay hắn hơi run lên, linh lực rít gào trong kinh mạch, nhưng nét mặt lại bình thản đến dị thường, tựa như mặt hồ mùa thu không một gợn sóng.
Huyết Vô Nhai híp chặt đôi mắt đỏ ngầu, sát cơ trong mắt lúc sáng lúc tối. Gã ngạc nhiên. Một tên nhãi ranh Tam chuyển tam giai, vậy mà lại có thể đỡ được một đao toàn lực của gã trong trạng thái bất ngờ nhất? Linh lực của tên tiểu tử này thế nhưng lại đặc sánh và nặng nề tựa như thủy ngân, tản ra một cỗ khí tức bao dung mà cắn nuốt vạn vật.
"Vô Nhai sư huynh, tại nơi tạo hóa nghịch thiên thế này, huynh lại chọn tiêu hao linh lực cùng át chủ bài để sinh tử chi chiến với một kẻ không oán không cừu như ta sao?" Khóe môi Vi Hoàng hơi nhếch lên, giọng nói trầm thấp, chậm rãi vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không hề có chút rung rẩy của kẻ đang đứng trước quỷ môn quan.
Huyết Vô Nhai cười gằn, lộ ra hàm răng trắng hếu: "Không oán không cừu? Trong ma đạo chúng ta, kẻ yếu chính là cừu nhân của kẻ mạnh. Giết ngươi, đoạt tài vật của ngươi, dùng máu thịt ngươi tế huyết đao của ta, đó chính là đạo lý!"
"Đạo lý rất hay, ta phi thường tán thành." Vi Hoàng khẽ gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Huyết Vô Nhai, không lùi một tấc, "Nhưng huynh giết ta, giỏi lắm chỉ được một cái túi trữ vật rách nát. Ngược lại, nếu giữ ta sống, huynh sẽ có một tấm mộc cực kỳ hữu dụng."
Huyết Vô Nhai nheo mắt: "Ý ngươi là gì?"
"Vừa rồi ở bên ngoài, ta đã tiện tay tiễn một tên đệ tử của Thất Kiếm Môn về chầu trời. Bọn chúng lấy trận pháp liên kết, chết đi một người, trận pháp sẽ khuyết thiếu, thực lực giảm sút trầm trọng. Quan trọng hơn, đám kiếm tu đó vô cùng tự phụ và bao che khuyết điểm. Hiện tại, cừu hận của chúng dành cho ta tuyệt đối cao hơn huynh." Vi Hoàng chậm rãi phân tích, từng chữ từng câu tựa như lưỡi dao cắm vào chỗ nhược điểm trong tư duy của kẻ đối diện.
Hắn mỉm cười ớn lạnh: "Huynh thử nghĩ xem, trong cái không gian quỷ dị này, nếu huynh và đám Thất Kiếm Môn chạm trán, chúng sẽ nhắm vào ai trước? Là Huyết Vô Nhai đại danh đỉnh đỉnh, kẻ mà chúng phải trả giá cực đắt mới mong gặm được một miếng thịt? Hay là một tên tiểu bối ngông cuồng vừa giết đồng môn của chúng? Giữ ta lại, ta chính là mồi nhử hoàn hảo nhất để huynh ngư ông đắc lợi."
Huyết Vô Nhai im lặng. Sát cơ bạo ngược quanh thân gã dần dần ngưng trệ.
Gã là ma tu, điên cuồng và khát máu, nhưng gã không ngu. Ngược lại, có thể tu luyện đến Tam chuyển thất giai, gã là một con sói già giảo hoạt cực kỳ. Lời của Vi Hoàng không sai một ly. Tên tiểu tử áo xám này tuy tu vi thấp, nhưng nhục thân và linh lực lại quái dị vô cùng, muốn giết hắn, Huyết Vô Nhai tự lượng cũng không phải việc tiện tay, phải thi triển vài môn bí pháp. Ở cái nơi nguy cơ tứ phía, lại ẩn chứa truyền thừa tối cao này, tiêu hao thực lực vì một chút lợi ích nhỏ nhặt là hành vi cực kỳ ngu xuẩn.
"Tiểu tử, ngươi rất có tâm cơ." Huyết Vô Nhai từ từ thu hồi huyết đao, sát khí thu liễm vào trong, nhưng ánh mắt nhìn Vi Hoàng vẫn như nhìn một con mồi đã nằm trong lồng, "Tạm thời gửi cái mạng của ngươi lại đó. Mong rằng ngươi sống đủ lâu để làm mồi nhử cho ta."
"Sẽ không làm Vô Nhai sư huynh thất vọng." Vi Hoàng chắp tay, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhạt vô hại.
Nhưng trong thâm tâm, Vi Hoàng đã đưa Huyết Vô Nhai vào danh sách phải diệt trừ. 'Kẻ này tâm tính trầm ổn, có thể thu phóng sát ý tự nhiên, lại sở hữu Huyết Độn thuật quỷ dị, tốc độ bạo phát lúc nãy ngay cả Tật Phong Hầu của ta cũng khó lòng sánh kịp. Tạm thời không thể tranh phong, đợi thời cơ xử lý hắn sau.'
Hai bên đạt thành một loại ăn ý ngầm. Không ai bảo ai, cả hai đồng thời lui về sau vài bước, kéo giãn khoảng cách an toàn, sau đó mỗi người chọn một phương hướng, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của đối phương.
Vi Hoàng xoay người, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian xung quanh.
Đây thực sự là một tiểu thế giới vặn vẹo. Bầu trời không có nhật nguyệt, chỉ có một thứ ánh sáng đỏ ối mờ ảo bao phủ. Đáng sợ nhất là trọng lực ở nơi này. Vi Hoàng nhìn thấy ở đằng xa, một dòng sông máu đặc quánh không chảy xuôi theo chiều cao thấp, mà chảy ngược từ mặt đất uốn lượn thẳng lên chín tầng không, vỡ tan thành những trận mưa máu rơi lả tả. Những khúc xương thú khổng lồ lơ lửng giữa không trung, có cái to bằng một ngọn núi, có cái lại nhỏ như tảng đá, trôi dạt vô định.
"Nơi này quy tắc hỗn loạn, hẳn là do vị Huyết Luyện Ma Tôn kia dùng đại thần thông cưỡng ép cắt đứt một mảng không gian tạo thành." Vi Hoàng lẩm bẩm, linh lực trong cơ thể lưu chuyển.
Hắn thi triển Tật Phong Hầu kết hợp Quỷ Ảnh Độn Pháp, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, cả người vọt lên không trung.
Trọng lực đột nhiên biến đổi. Mới vừa rồi thân thể còn nhẹ bẫng, ngay giây tiếp theo, một cỗ lực lượng vô hình ép xuống tựa ngàn cân khiến Vi Hoàng lảo đảo. Hắn vội vàng nhún người, dùng sức mạnh cơ bắp của nhục thân đạp mạnh vào một khúc xương sườn bay ngang qua, mượn lực bắn vọt đi.
Cứ thế, giữa cái không gian quỷ dị này, thân ảnh màu xám của Vi Hoàng nhảy loi choi, tưng tưng giữa các khúc xương lơ lửng, tư thế nhìn qua có chút nực cười, chật vật y hệt một con châu chấu đang cố sức vượt qua đống củi khô.
'Nếu có kẻ nào nhìn thấy bộ dạng này của ta, sợ là sẽ cười đến rụng răng.' Vi Hoàng tự trào phúng trong lòng, nhưng động tác lại không hề chậm lại. 'Nhưng đại đạo vô tình, tư thế có khó coi đến mấy thì cuối cùng sống sót mới là vương đạo. Kẻ cười ta, mộ xanh đều đã cao ba thước.'
Trải qua một canh giờ chật vật làm "châu chấu", Vi Hoàng rốt cuộc cũng cảm nhận được một luồng linh khí mộc thuộc tính nồng đậm đập vào mặt.
Hắn đáp xuống một lục địa khổng lồ. Nói là lục địa, nhưng khi đứng từ xa nhìn lại, Vi Hoàng phát hiện đây thực chất là xương cốt của một con cự thú có hình dáng tựa như một con rùa thái cổ. Bộ khung xương này to lớn đến mức trên lưng nó hình thành cả một chuỗi đồi núi nhấp nhô, thậm chí còn có lớp bùn đất màu mỡ tích tụ từ hàng vạn năm không biết từ đâu bay tới.
Vừa bước chân lên mai rùa khổng lồ, Vi Hoàng lập tức kinh ngạc.
Trời ạ!
Cây cối ở đây xanh tươi mơn mởn, cao chọc trời. Nhưng thứ khiến hắn kích động không phải là cây, mà là linh thảo. Khắp nơi, len lỏi dưới gốc cổ thụ, mọc ven những khe nứt của xương trắng, là từng bầy từng bầy linh thảo tỏa ra vầng sáng lung linh.
"Hỏa Diễm Tinh Lan... Băng Tâm Tuyết Liên... Địa Hoàng Tinh... Đều là linh thảo Tứ phẩm! Ở Bách Linh đại lục, một gốc cũng đủ để đám tu sĩ Tứ chuyển đánh vỡ đầu, vậy mà ở đây lại mọc như cỏ dại?" Nhịp tim Vi Hoàng đập thình thịch, đôi mắt đen nhánh hiện lên vẻ tham lam vô tận.
Hắn tiến lên một bước, ánh mắt bỗng khựng lại tại một khe hở nơi xương sườn con cự quy. Nơi đó, có một cây thực vật kỳ lạ, thân đỏ rực như máu, cành lá lại trong suốt như lưu ly, tỏa ra từng gợn sóng sinh mệnh lực cường đại khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo.
"Huyết Tủy Lưu Ly Căn!" Vi Hoàng hít sâu một hơi. "Linh thảo Ngũ phẩm! Truyền thuyết kể rằng thứ này sinh trưởng từ tủy cốt của yêu thú thái cổ, có khả năng tẩy tủy phạt cốt, giúp nhục thân lột xác, thậm chí tăng cường độ tinh thuần cho huyết mạch!"
Hắn lại lia mắt sang một vách đá bằng xương khác. Một cụm nấm nhỏ màu đen kịt, không có rễ, lơ lửng cách mặt đất nửa tấc, phát ra âm thanh nỉ non như tiếng quỷ khóc.
"U Minh Hồn Trùng Thảo! Cũng là Ngũ phẩm! Chuyên dùng để tẩm bổ thần hồn, mở rộng thức hải, cực kỳ hữu hiệu trong việc áp chế sự phản phệ của yêu linh cấp cao!"
Thân là một cựu dược nô, lại được rèn rũa đã lâu, kiến thức về linh thảo của Vi Hoàng vô cùng uyên bác. Có những loại thảo dược trước mặt, ở bên ngoài đã sớm tuyệt tích, được liệt vào hàng "sách đỏ" cấm kỵ của Bách Linh đại lục.
Môi trường ở đây quá kỳ lạ. Không hề có một bóng dáng yêu thú hay cạm bẫy trận pháp nào. An tĩnh đến mức đáng sợ.
Nhưng Vi Hoàng không quan tâm. Trong đầu hắn lúc này chỉ có một chữ: Vơ vét!
"Trời cho không lấy, tất bị trời phạt!"
Khóe miệng Vi Hoàng liệt đến tận mang tai, nụ cười dữ tợn mà hưng phấn. Hắn không ngần ngại, lập tức xông vào biển linh thảo. Hắn hóa thân thành một cơn bão lốc, một bầy châu chấu đói khát. Hai tay hắn hóa thành tàn ảnh, mười ngón tay như những lưỡi hái tử thần của giới thực vật.
Tứ phẩm? Nhổ! Ngũ phẩm? Nhổ! Tam phẩm hiếm lạ? Cũng nhổ nốt!
Hắn thô bạo đào tận gốc, trốc tận rễ. Những cành lá vướng víu hắn trực tiếp dùng linh lực bóp nát để nén lại cho gọn. Nhẫn trữ vật trên tay hắn không ngừng sáng lên. Nơi nào Vi Hoàng đi qua, mặt đất trơ trụi, lở loét, tựa như vừa bị chó gặm. Không một ngọn cỏ có giá trị nào còn sót lại. Hắn vơ vét đến mức đến cả một nắm đất chứa dược tính nồng đậm hắn cũng hốt luôn vào túi.
Thiên tài địa bảo, chỉ khi nào nằm trong túi của Vi Hoàng, nó mới thực sự là bảo vật. Còn nằm ở ngoài tự nhiên, đó đều là đồ của kẻ khác chờ đến lấy.
Vừa đi vừa càn quét, Vi Hoàng tiến sâu vào phần trung tâm của cái mai rùa khổng lồ.
Đó là một thung lũng sâu hoắm, được tạo thành bởi hai hàng gai xương sống nhô cao. Khi Vi Hoàng lấp ló trên đỉnh gai xương nhìn xuống, đôi mắt hắn chợt híp lại thành một đường chỉ.
Dưới thung lũng, là một di tích cổ xưa to lớn đến ngạt thở. Nó dường như được đúc hoàn toàn bằng một loại thanh đồng không rõ tên, bên trên phủ đầy gỉ sét màu xanh lục, khắc chi chít những phù văn cổ xưa mang hơi thở của năm tháng. Cánh cổng của di tích khép hờ, tỏa ra một loại sức mạnh tĩnh mịch nhưng khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Nhưng điều khiến Vi Hoàng lưu tâm không phải là di tích, mà là thân ảnh đang ngồi xếp bằng ngay trước thềm đá của cánh cổng.
Bởi vì khoảng cách quá xa, người nọ lại được bao phủ bởi một tầng sương mù linh lực nhạt nhòa, Vi Hoàng lập tức vận chuyển linh lực lên đôi mắt.
"Ưng Ảnh Đa Trọng!"
Tròng mắt hắn lập tức biến đổi, đồng tử tách ra thành nhiều lớp chồng lên nhau tựa như mắt chim ưng, tầm nhìn nháy mắt kéo gần lại hàng trăm trượng.
Người nọ mặc một bộ trường sam màu trắng đã điểm những vết máu chói mắt. Khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lẽo như băng ngọc, đôi mày liễu khẽ nhíu lại vì đau đớn. Bên cạnh nàng ta cắm một thanh trường kiếm đang tỏa ra kiếm khí sắc bén, bảo vệ chủ nhân.
Là Kiếm Thất của Thất Kiếm Môn!
Hơi thở của nàng ta khá rối loạn, hiển nhiên là đang chịu nội thương không nhẹ. Nàng ta ngồi đó, một mặt là để vận công liệu thương, mặt khác, vị trí ngay trước cổng di tích kia... chẳng khác nào đang canh cửa.
'Thú vị. Nàng ta bị thương khi nào? Ở bên ngoài lúc tranh đoạt Huyết Đan, hay là do gặp phải hung hiểm trong này?' Vi Hoàng xoa xoa cằm, tư duy nhanh chóng xoay chuyển. 'Hơn nữa, tại sao nàng ta lại ngồi canh ở đó mà không tiến vào? Chẳng lẽ bên trong có kẻ đang tiếp nhận thứ gì đó hay ho, nàng ta phụ trách hộ pháp?'
Bất kể lý do là gì, trong mắt Vi Hoàng lúc này, Kiếm Thất không phải là một nữ tử xinh đẹp đang cần che chở, mà là một đống điểm kinh nghiệm, một món tài nguyên béo bở, và là một rắc rối cần phải loại trừ. Bọn chúng đã kết thù không thể hóa giải, thả nàng ta sống, sớm muộn gì cũng là họa.
Giết!
Không có chút chần chừ hay thương hương tiếc ngọc, sát tâm của Vi Hoàng nổi lên mạnh mẽ như nước lũ vỡ đê.
Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ sáu cái yêu linh trong cơ thể đồng thời cộng hưởng. Khí tức của hắn nháy mắt biến mất hoàn toàn, tựa như một tảng đá vô tri, hòa làm một với hoàn cảnh xung quanh. Quỷ Ảnh Độn Pháp được phát huy đến cực hạn.
Vi Hoàng như một cái bóng mờ, trượt xuống vách xương, không phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ bé nhất của y phục cọ xát. Hắn như một con rắn độc đã ẩn nhẫn trăm năm, từ từ bò về phía con mồi.
Ba trăm trượng... Hai trăm trượng... Một trăm trượng...
Khi khoảng cách chỉ còn chưa tới năm mươi trượng, Kiếm Thất vẫn nhắm nghiền hai mắt, vầng sáng chữa thương trên người nàng vẫn lưu chuyển đều đặn. Cảnh giác của nàng dường như đã bị hạ xuống mức thấp nhất bởi hoàn cảnh an tĩnh giả tạo nơi đây.
Mười trượng!
Đáy mắt Vi Hoàng bùng nổ một tia sáng tàn nhẫn đến cực điểm.
"Vô Ảnh Kiếm Công!"
Kim Lang Kiếm hòa quyện cùng Hỗn Linh Kiếm biến dị. Khí tức Hỗn huyết điên cuồng rót vào Trảm Phong Kiếm. Một đạo kiếm quang màu xám tro dài ba trượng, mang theo đặc tính phá giáp và phân rã linh lực tà ác nhất, im lìm vô thanh vô tức từ góc mù phía sau gáy Kiếm Thất hung hăng bổ xuống.
Chém đứt đầu nàng!
Kiếm quang xé rách hư không, khoảng cách mười trượng trong nháy mắt bị vượt qua. Mũi kiếm cách gáy Kiếm Thất chỉ còn bằng độ dày của một tờ giấy. Sát khí lạnh lẽo đã khiến những sợi tóc tơ trên cổ nàng đứt lìa.
Nhưng là...
Đúng ngay khoảnh khắc tử thần gõ cửa, thân ảnh Kiếm Thất vốn đang nhắm mắt tĩnh tọa đột nhiên tan biến tựa như bọt nước.
"Bịch!"
Thứ mà kiếm quang xám tro chém trúng, lại là một thế thân bằng phù chú hình người đã bị xẻ làm đôi, bốc cháy thành tro bụi. Cùng lúc đó, một tiếng kiếm reo trong trẻo, cao vút xé rách màng nhĩ vang lên từ phía trên đỉnh đầu Vi Hoàng.
Kiếm Thất lơ lửng trên không trung, khóe miệng rỉ ra một tia máu tươi do cưỡng ép cắt ngang quá trình chữa thương, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực như sao băng, sắc lạnh và tràn ngập sát ý nhìn chằm chằm kẻ đánh lén.
Nàng cắn răng, lạnh lùng nhả ra từng chữ: "Một cái bẫy vụng về thế này... mà cũng dụ được loài chuột nhắt nhà ngươi tới nạp mạng!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.