Lưu Manh Đại Đế

Quyển 1: Thiếu Niên Nhập Đạo

Chương 1: Võ Thiện Nhân

Đăng: 08/06/2026 16:41 3,456 từ 882 lượt đọc

Có người từng nói rằng, giữa tinh không vô tận chưa bao giờ chỉ tồn tại duy nhất một nền văn minh.

Đúng hay sai, chẳng ai biết.

Đến tận hôm nay, điều ấy vẫn chưa thể chứng minh được. Bầu trời đêm đối với nhân loại vẫn chỉ là một màn đen che giấu vô số bí mật.

Và cũng chính trong một đêm như thế, tại một nơi cách Địa Cầu xa đến mức ngay cả khái niệm khoảng cách dường như cũng trở nên vô nghĩa, vận mệnh của một người thanh niên đã lặng lẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Trong một căn phòng nhỏ được bài trí đơn sơ, trên chiếc giường gỗ cũ kỹ có một người thanh niên đang nằm ngủ say. Dung mạo hắn rất sáng sủa, ngũ quan cân đối, làn da trắng đến mức ngay cả không ít cô nương cũng phải ghen tị. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài, quả thật rất có phong thái của một vị công tử. Chỉ tiếc nụ cười cà lơ phất phơ luôn treo nơi khóe miệng đã phá hỏng toàn bộ khí chất ấy. Chỉ cần nhìn qua một lần, ai cũng có chung một kết luận:

Người này tuyệt đối không phải hạng hiền lành!

Không biết đã qua bao lâu, hàng mi hắn khẽ run lên. Hơi thở vốn đều đặn bỗng trở nên dồn dập, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Dường như trong giấc mộng, một bàn tay khổng lồ từ trên trời chộp xuống. Hắn muốn chạy nhưng hai chân nặng như chì, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay kia càng lúc càng gần...

Vài nhịp thở sau, đôi mắt đang nhắm nghiền đột nhiên mở bừng. Hắn bật dậy khỏi giường như bị sét đánh, ánh mắt hoảng hốt quét quanh căn phòng, sau đó vội vàng cúi đầu kiểm tra thân thể mình. Thấy hai tay vẫn còn, hai chân cũng đủ, hắn chưa yên tâm lại sờ đầu, sờ mặt, sờ ngực, sờ bụng một lượt, bộ dạng chẳng khác nào vừa từ Quỷ Môn Quan bò về, chỉ sợ bản thân thiếu mất bộ phận nào đó.

Xác nhận mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, hắn mới thở phào một hơi, cả người mềm nhũn dựa vào đầu giường, miệng lẩm bẩm: “Chết tiệt… hóa ra chỉ là một giấc mơ. Hù ta sợ muốn chết!”

Người thanh niên này tên là Võ Thiện Nhân, vốn xuất thân từ Địa Cầu.

Cha mẹ đặt cho hắn cái tên ấy với hy vọng sau này hắn có thể trở thành một người lương thiện, biết giúp đỡ kẻ yếu, sống ngay thẳng, chính trực, khiến người đời mỗi khi nhắc đến ba chữ Võ Thiện Nhân đều phải gật đầu khen ngợi.

Đáng tiếc, mong muốn của cha mẹ là một chuyện, còn số phận lại là chuyện khác.

Năm lên bảy tuổi, cha mẹ hắn lần lượt qua đời vì bệnh nặng, để lại một đứa trẻ côi cút giữa đời. Không người thân thích, không ai quản thúc, cũng chẳng có ai dạy hắn thế nào là đúng, thế nào là sai. Vậy là từ đó hắn lớn lên giữa đám lưu manh đầu đường xó chợ, học đủ mọi thói hư tật xấu.

Ban đầu chỉ là trộm vài quả trứng gà, bắt vài con chó đem bán lấy tiền tiêu vặt. Về sau, tay nghề càng lúc càng thuần thục, hắn bắt đầu leo tường khoét vách, móc túi ngoài chợ, lừa ăn lừa uống khắp nơi. Miễn là có lợi, lại không đến mức mất mạng, gần như chuyện gì Võ Thiện Nhân cũng từng thử qua. Mấy năm sau, chẳng biết bằng cách nào, hắn còn trở thành lão đại của một đám thanh niên bất hảo trong vùng, khiến danh tiếng của ba chữ Võ Thiện Nhân vang dội khắp thôn Vũ Đại.

Ngay cả dân làng Vũ Đại cũng không nhớ nổi, từ bao giờ cuộc sống của họ đã gắn liền với cái tên ấy. Nhà nào mất gà, khỏi cần đoán. Vò rượu chôn dưới gốc cây bỗng không cánh mà bay, khỏi cần tìm. Đến cả con chó đang nằm ngủ ngoài sân, sáng hôm sau biến mất không dấu vết, mọi người cũng chỉ biết ngửa mặt than trời: “Lại là tên tiểu tử họ Võ!”

Điều khiến người ta tức nhất là mỗi lần bị bắt gặp, Võ Thiện Nhân chẳng những không biết xấu hổ, trái lại còn có thể bày ra vẻ mặt vô cùng chính trực.

Có lần hắn bị bắt quả tang đang ôm gà nhà người khác bỏ chạy, chủ nhà giận đến run người, chỉ vào mặt hắn mắng: “Ngươi còn dám nói không phải ăn trộm?”

Võ Thiện Nhân lập tức nghiêm túc đáp: “Ta thấy con gà này gầy quá nên định mang về chăm sóc vài hôm. Người làm chủ mà không biết yêu thương vật nuôi, ta chỉ đành miễn cưỡng giúp một tay.”

Chủ nhà suýt nữa tức đến tắt thở: “Đó là gà mái đang đẻ!”

Võ Thiện Nhân nghe vậy còn gật gù: “Thảo nào ta thấy nó vất vả như vậy. Càng phải mang về tẩm bổ.”

Nói xong, hắn tiện tay xách luôn cả con gà trống đứng bên cạnh rồi co giò bỏ chạy.

Cứ như thế, năm này qua năm khác, dân làng từ căm phẫn chuyển sang bất lực, từ bất lực lại biến thành tuyệt vọng. Cuối cùng, mọi người không thể chịu đựng thêm được nữa, bèn bí mật tụ tập tại nhà trưởng làng, tổ chức một cuộc họp chưa từng có trong lịch sử thôn Vũ Đại.

Chủ đề cuộc họp chỉ có một, chính là làm thế nào để tống cổ Võ Thiện Nhân đi nơi khác?

Đêm hôm ấy, ánh đèn dầu leo lét hắt lên từng gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Không khí nặng nề chẳng khác nào đang bàn đại sự liên quan đến sự sống còn của cả thôn.

"Hay là mời sát thủ?"

"Không được! Lỡ quan phủ điều tra thì sao?"

"Đốt nhà hắn?"

"Vớ vẩn! Nó làm gì có nhà mà đốt!"

"Hay gả cho hắn một cô vợ dữ?"

"Thằng ngốc này! Cô nương nhà ai xui xẻo đến vậy?"

Đủ loại kế sách liên tiếp được đưa ra, nhưng vừa mở miệng đã có người lập tức bác bỏ. Bàn tới bàn lui suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng mọi người thống nhất được một phương án vừa nhân văn, vừa an toàn, lại vừa có vẻ đường đường chính chính.

Hôm ấy, trưởng làng dẫn theo vài vị lão nhân đức cao vọng trọng đích thân đến gặp Võ Thiện Nhân. Ai nấy đều mang vẻ mặt chân thành đến mức ngay cả bản thân họ cũng suýt nữa tin là thật.

Lão trưởng làng vuốt chòm râu bạc, giọng nói đầy cảm khái: “Thiện Nhân à! Ngươi là người thông minh, thiên tư hơn người. Một nơi nhỏ bé như thôn Vũ Đại thực sự quá chật hẹp, không đủ để ngươi thi triển tài năng.”

Một lão nhân khác lập tức phụ họa: “Đúng vậy! Đại bàng trưởng thành thì phải tung cánh giữa trời cao. Nam nhi sống trên đời phải lập chí bốn phương, sao có thể mãi quanh quẩn nơi thôn quê nhỏ bé này?”

Cứ thế, mấy ông già thay nhau nói đến khô cả miệng.

Nghe riết, ngay cả Võ Thiện Nhân cũng thấy hình như mình thật sự là nhân tài.

Cuối cùng, hắn bỗng đứng bật dậy, hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc hào hùng như một vị anh hùng sắp bước ra giang hồ.

"Đúng! Ta cần phải xông pha giang hồ! Để thiên hạ biết đến cái tên Võ Thiện Nhân!"

Nghe hắn nói vậy, trong lòng mọi người vui như mở hội, chỉ hận không thể lập tức khua chiêng gõ trống. Thế nhưng ngoài mặt, ai nấy vẫn phải cố gắng giữ vẻ lưu luyến.

Trưởng làng khẽ gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Thôn Vũ Đại… sẽ luôn lấy ngươi làm niềm tự hào.”

Võ Thiện Nhân nghe xong, hai mắt lập tức đỏ lên vì cảm động. Hắn hoàn toàn không biết, ngay trong khoảnh khắc ấy, tất cả những người đứng trước mặt đều đang âm thầm cầu nguyện trong lòng:

"Đi xa chút..."

"Xa thêm chút nữa..."

"Tốt nhất đừng bao giờ quay lại."

Ngày tiễn biệt rất nhanh đã đến. Từ sáng sớm, con đường nhỏ dẫn ra khỏi làng đã chật kín người. Khung cảnh đông đúc ấy khiến người ngoài nhìn vào e rằng còn tưởng thôn Vũ Đại đang tiễn một vị anh hùng xuất chinh.

Võ Thiện Nhân đeo bọc hành lý sau lưng, nhìn từng gương mặt quen thuộc trước mắt, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Hắn hắng giọng, ôm quyền hướng về mọi người: “Ta đi rồi, mọi người nhớ giữ gìn sức khỏe. Sau này có dịp, ta nhất định sẽ trở về thăm mọi người.”

Nghe đến hai chữ “trở về”, khóe mắt mấy vị lão nhân đồng loạt giật mạnh. Trong lòng ai nấy đều thầm gào lên: “Không cần, thật sự không cần đâu!” Nhưng ngoài mặt vẫn phải cố nặn ra nụ cười.

Trưởng làng tiến lên, nắm lấy tay Võ Thiện Nhân, vẻ mặt xúc động: “Thiện Nhân à, con người sống trên đời, chí hướng mới là điều quan trọng. Nếu đã bước đi thì… đừng quay đầu lại.”

Nói đến câu cuối, giọng ông bỗng nghẹn hẳn. Không phải vì đau lòng, mà vì phải cố nhịn để không bật cười thành tiếng. Riêng câu này, ông đã đứng trước gương luyện đi luyện lại suốt ba ngày, chỉ sợ lỡ miệng thì mọi công sức đều đổ sông đổ biển.

Vài vị lão nhân còn mang bánh và chút lộ phí nhét vào tay hắn, dặn dò đủ điều. Võ Thiện Nhân cảm động không thôi. Hắn nào biết túi bánh kia vốn là bánh bà lão định đem cúng tổ tiên, còn mấy đồng tiền lẻ nọ là dân làng góp vội với nhau, không phải vì thương hắn, mà vì sợ hắn đi nửa đường hết tiền rồi quay đầu trở lại.

Không biết ai trong đám đông bỗng hô lớn: “Lên đường!”

Ngay sau đó, gần như toàn bộ dân làng đồng thanh hô theo. Tiếng hô vang dội khắp cả thôn, khí thế hùng tráng đến mức Võ Thiện Nhân nghe mà trong lòng nóng ran. Hắn hít sâu một hơi, quay người bước đi, dáng vẻ tiêu sái vô cùng.

Cho đến khi bóng lưng hắn khuất hẳn sau con đường núi, cả thôn Vũ Đại bỗng rơi vào yên lặng.

Rồi không biết ai là người đầu tiên hét lên: “Đi rồi! Hắn đi thật rồi!”

Ngay lập tức, cả thôn như nổ tung.

“Mổ trâu!”

“Giết bò!”

“Mở tiệc!”

“Đốt pháo!”

“Rượu! Mau đào vò rượu ta chôn dưới gốc đa mười năm trước lên!”

Tiếng cười vang khắp cả thôn. Người ôm nhau, người quỳ xuống lạy trời, tiếng pháo nổ liên hồi… Khung cảnh náo nhiệt chẳng khác nào ngày hội lớn nhất của thôn Vũ Đại từ trước đến nay.

Ở phía xa, Võ Thiện Nhân mơ hồ nghe thấy tiếng huyên náo vọng lại. Hắn dừng chân, ngoái đầu nhìn về phía ngôi làng đã bị núi rừng che khuất, khóe miệng khẽ cong lên: “Ài… không cần xúc động như vậy đâu. Ta chỉ đi một thời gian thôi mà.”

Nói rồi, hắn chắp tay sau lưng ngẩng đầu nhìn trời, thở dài đầy cảm khái: "Không cần nhớ ta đâu, sớm muộn gì ta cũng về."

Cũng may những lời này chỉ có mình hắn nghe thấy. Nếu để dân làng biết được, e rằng bữa tiệc mừng hôm nay sẽ lập tức biến thành cuộc truy sát quy mô lớn.

Rời khỏi làng hơn mười ngày, chút hào khí lúc mới lên đường của Võ Thiện Nhân cũng dần nguội lạnh. Không ít lần hắn đứng giữa ngã ba đường, nghiêm túc suy nghĩ xem có nên quay về hay không. Dù sao ở nhà tuy thường bị người ta chửi nhiều một chút, nhưng cơm vẫn có ăn, đói thì sang nhà này nhà kia “mượn” ít đồ, cuộc sống cũng không đến nỗi tệ. Chỉ là mỗi khi ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, hắn lại nhớ đến ánh mắt đầy kỳ vọng của trưởng làng và mọi người hôm tiễn biệt. Cuối cùng chỉ có thể nghiến răng tự động viên: “Không được! Bao nhiêu người tin tưởng ta như vậy, ta tuyệt đối không thể khiến họ thất vọng.”

Thế là hắn tiếp tục cất bước, hoàn toàn không biết nếu lúc này thật sự quay về, e rằng chưa kịp vào cổng làng đã bị cả thôn hợp sức đánh gãy chân rồi vứt ra ngoài.

Mười mấy ngày sau, trước mắt Võ Thiện Nhân hiện ra một dãy núi hùng vĩ kéo dài bất tận. Từng ngọn núi nối tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp, đỉnh núi chìm trong biển mây trắng xóa. Giữa màn sương mờ ảo ấy, thấp thoáng có một ngôi cổ tự mái đồng sừng sững tọa lạc trên đỉnh cao nhất. Ánh mặt trời chiếu xuống, mái chùa phản chiếu từng vệt sáng nhàn nhạt, trông vừa trang nghiêm vừa thần bí.

Đó chính là Thiên Vân Tự, ngôi chùa nổi danh bậc nhất vùng Đông Bắc. Nghe đồn nơi đây cực kỳ linh thiêng. Hàng năm, khách hành hương từ khắp nơi không quản đường sá xa xôi đều tìm đến dâng hương cầu phúc. Thậm chí còn có lời đồn rằng rất nhiều năm trước, trên đỉnh Thiên Vân từng có ánh sáng lạ rơi xuống, khiến chuông đồng trong chùa tự ngân suốt ba ngày ba đêm. Từ đó về sau, Thiên Vân Tự càng được người đời truyền tụng như một nơi có thần linh che chở.

Với người khác, Thiên Vân Tự là nơi cầu phúc, còn trong mắt Võ Thiện Nhân thì nơi này chỉ có một ý nghĩa rất đơn giản, đó là khách hành hương đông, túi tiền chắc chắn cũng nhiều.

Hắn ngẩng đầu nhìn ngôi chùa đồng giữa biển mây, khóe miệng dần nhếch lên thành nụ cười quen thuộc: “Nơi linh thiêng như vậy, người đến dâng hương chắc không ít. Nhiều người thì nhiều ví tiền. Nhiều ví tiền thì…”

Hắn xoa xoa hai tay, cười hắc hắc: “Đúng là ý trời.”

Lộ phí mang theo đã gần như tiêu sạch. Mấy hôm nay bụng hắn thường xuyên réo ầm ĩ vì đói. Nếu còn không nghĩ cách kiếm ít tiền, e rằng chưa kịp dương danh thiên hạ đã chết đói bên đường. Nghĩ đến đây, Võ Thiện Nhân lập tức hăng hái hẳn lên.

Hôm nay vừa vặn là ngày rằm, bậc đá dẫn lên Thiên Vân Tự đông nghịt người. Khói nhang lẫn trong sương núi, tiếng chuông chùa từ xa vọng xuống, trầm thấp mà ngân dài. Khách hành hương chen vai nối gót, có phú thương áo gấm, có phụ nhân dắt con nhỏ, có lão nhân tóc bạc chống gậy từng bước leo lên. Võ Thiện Nhân lẩn vào giữa dòng người như cá gặp nước. Ánh mắt hắn đảo qua từng khuôn mặt, rồi lại rơi xuống túi tiền bên hông, cổ tay, ngón tay. Động tác thuần thục đến mức nhìn qua chẳng khác nào một khách hành hương bình thường. Nhưng hắn vẫn chưa vội ra tay, muốn kiếm ăn thì phải chọn đúng thời cơ.

Đúng lúc ấy, khung cảnh xung quanh bỗng thay đổi. Một làn sương trắng chẳng biết từ đâu cuồn cuộn kéo đến, chỉ trong chốc lát đã phủ kín cả sườn núi. Khoảng cách mười bước đã khó nhìn rõ mặt người. Khách hành hương bắt đầu đi chậm lại, không ít người đưa mắt nhìn quanh, vẻ mặt thấp thoáng chút bất an. Riêng Võ Thiện Nhân thì khác, nhìn màn sương dày đặc trước mắt, hai mắt càng lúc càng sáng.

"Tốt! Quá tốt!"

Nếu lúc này có thêm một trận mưa lớn, đám người chắc chắn sẽ hỗn loạn. Đến khi ấy... chẳng phải cơ hội của hắn đã tới sao? Nghĩ vậy, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn trời, cười hắc hắc.

Tiếng cười còn chưa dứt thì đột nhiên một tiếng sét đột ngột nổ vang, tựa như xé toạc cả bầu trời.

Ầm!

Mặt đất dưới chân khẽ rung lên, khách hành hương xung quanh đồng loạt giật mình ngẩng đầu. Những đám mây trắng vốn yên bình bỗng bị nhuộm thành màu xám đen. Cuồng phong nổi lên, mây đen cuồn cuộn, từng tia chớp ngoằn ngoèo liên tiếp xé rách bầu trời, ánh sáng chói lòa phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của từng người. Tiếng người huyên náo dần biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng nặng nề đến ngạt thở.

Võ Thiện Nhân trợn tròn mắt, khóe miệng khẽ giật: "Không lẽ... ngay cả ông trời cũng muốn giúp ta?"

Trong lòng hắn lập tức mừng như điên. Chỉ là niềm vui ấy còn chưa kịp kéo dài thì bầu trời lại tiếp tục vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Ầm!

Ngay chính giữa tầng mây đen đặc, không gian bỗng vặn vẹo dữ dội. Một khe nứt đen kịt nhanh chóng xé toạc bầu trời, từ lớn bằng miệng bát chỉ trong chớp mắt đã mở rộng thành một hố đen khổng lồ. Bên trong tối đen như vực thẳm không đáy, tựa như một con mắt của hư vô đang lặng lẽ mở ra giữa thiên địa.

Tất cả mọi người đều đứng chết lặng tại chỗ, ngay cả hô hấp cũng như ngừng lại.

Đúng lúc ấy, một cột sáng rực rỡ bỗng từ trong hố đen giáng xuống, xuyên thủng tầng mây và màn sương, rồi không sai một ly chiếu thẳng xuống nơi Võ Thiện Nhân đang đứng.

Hắn cúi đầu nhìn mình, lại ngẩng đầu nhìn cột sáng. Nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.

“Khoan đã… sao lại là ta? Ta mới chỉ nghĩ thôi! Có làm thật đâu! Không đến mức bị trời đánh chứ?”

Lời còn chưa dứt, một luồng khí tức cổ xưa bỗng từ hố đen giáng xuống. Không gian xung quanh chấn động dữ dội. Một lực hút kinh khủng trong nháy mắt bùng nổ, điên cuồng kéo mọi thứ dưới mặt đất bay lên trời. Đất đá, cành cây, lá khô và cả khói nhang trước cửa chùa đồng loạt bị cuốn ngược lên không trung.

Sắc mặt Võ Thiện Nhân trắng bệch, hồn vía gần như bay mất. Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn lập tức nhào tới ôm chặt lấy một tảng đá lớn bên cạnh, miệng gào thảm thiết: "Lão Thiên! Ta chỉ đùa thôi!..."

Đáng tiếc, lực hút kia chẳng những không giảm bớt mà còn ngày càng mạnh hơn.

Da đầu Võ Thiện Nhân tê dại, hai mắt đỏ ngầu. Hắn dùng hết sức ôm chặt tảng đá, mười đầu ngón tay bấu sâu vào khe nứt, lòng bàn tay vì dùng lực quá mức mà rách toạc, máu tươi không ngừng chảy xuống.

Đúng lúc ấy, chiếc nhẫn trắng trên ngón tay hắn bỗng khẽ rung lên. Một tia sáng mỏng lướt qua mặt nhẫn rồi lập tức biến mất, nhanh đến mức ngay cả Võ Thiện Nhân cũng không hề phát hiện.

Qua vài hơi thở, cuối cùng hắn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Không ngờ ngay cả tảng đá hắn đang ôm cũng bị nhấc bổng lên không trung.

“Con bà nó! Chuyện gì thế này?”

"Bớ làng nước! Cứu... cứu..."

Tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp đỉnh núi. Ngay sau đó, cả người lẫn tảng đá đồng thời lao thẳng vào hố đen kỳ dị giữa bầu trời.

Chỉ trong chớp mắt, hố đen biến mất. Cột sáng tan đi, mây đen tản ra, cuồng phong cũng ngừng thổi. Mọi thứ trên đỉnh Thiên Vân lại trở về vẻ yên bình ban đầu, như thể dị tượng kinh thiên vừa rồi chưa từng xuất hiện.

Chỉ còn biển mây trắng lặng lẽ trôi qua ngôi chùa đồng cổ kính.

Còn Võ Thiện Nhân… đã hoàn toàn biến mất.


5

Được yêu thích bởi: Trần Đức, Nguoi_qua_duong, Vô cầu vô đạo, VLM777, Kaito